|
Cập nhật lúc :12:37 PM, 14/02/2010
Đối với người chơi ảnh ở Việt Nam, Nhật Bản là một thiên đường của máy ảnh số. Con đường vận chuyển máy ảnh từ Nhật về Việt Nam theo kiểu “xách tay” chính là một “con đường tơ lụa”.
Với phần lớn các mặt hàng điện tử như điện thoại, máy tính, màn hình LCD vv..., người tiêu dùng Việt Nam có xu hướng ưu tiên chọn mua hàng chính hãng. Nhưng mặt hàng máy ảnh số, đặc biệt là máy ảnh DSLR lại là một ngoại lệ, bởi thị trường này bị thao túng bởi hàng “xách tay” từ nước ngoài, phần lớn là từ Nhật.
Đất Việt đã gặp anh Phạm Hoàng Sơn, Từ Liêm, Hà Nội, một “chuyên gia” trong lĩnh vực mua bán máy ảnh xách tay để tìm hiểu lý do vì sao máy ảnh xách tay lại được ưa chuộng và khám phá hành trình đến với Việt Nam của chúng.
Thiên đường máy ảnh ở Nhật Bản
Với anh oàng Sơn, buôn máy ảnh chỉ là việc “làm thêm” thời sinh viên. Anh đã “giải nghệ” sau khi tốt nghiệp trường Học viện Kỹ thuật quân sự và đi làm trong một cơ qua nhà nước. Khoảng thời gian gần 2 năm buôn máy ảnh từ Nhật đã đem lại cho anh những kinh nghiệm và kiến thức khá rộng về lĩnh vực này.
Với anh Sơn, Nhật Bản thực sự là một xứ sở của máy ảnh, trước hết là bởi rất nhiều hãng máy ảnh danh tiếng của thế giới tập trung ở đất nước này. Ngoài ra, do văn hóa tiêu dùng đặc thù của người Nhật mà nơi đây đã trở thành một thiên đường máy ảnh “second hand” dành cho người săn đồ nghề nhiếp ảnh.
Đối với đa số người Nhật, chiếc máy ảnh thật sự không phải là một món tài sản lớn mà họ sẽ gắn bó lâu dài. Chúng chỉ đơn giản là một đồ dùng có thời hạn sử dụng ngắn giống như vô vàn các trang thiết bị khác được sản xuất ở đất nước mặt trời mọc.
Người Nhật có thể bỏ ra một khoản tiền khá lớn để mua 1 chiếc máy ảnh “branch new”, nhưng cũng sẵn sàng bán nó đi với giá rẻ mạt khi cảm thấy nó đã lỗi mốt. Mỗi serie máy mới ra đời thường nằm trong tay người Nhật khoảng từ 6 tháng đến 2 năm, lâu hơn là 3 đến 4 năm đối với những dòng máy cao cấp và nối đồng cối đá, như DSLR 20D của Canon.
 |
| Người Nhật giữ gìn rất tốt máy ảnh và những phụ kiện máy ảnh của mình. Ảnh: Hồng Quân |
Theo anh Sơn, do được sử dụng và bảo quản một cách khoa học (người Nhật thường tuân thủ nghiêm ngặt những hướng dẫn của nhà sản xuất), hưởng các điều kiện về bảo hành, bảo dưỡng chu đáo và khí hậu ôn đới khô mát nên tình trạng của những chiếc máy cũ ở Nhật thường rất tốt, nhiều khi là như mới.
Khi có nhu cầu bán chiếc máy ảnh đã sử dụng của mình, người Nhật sẽ đưa chúng ra hiệu đồ cũ hoặc lên trang mạng rao vặt với những miêu tả miêu tả chi tiết, trung thực với những lỗi tỉ mỉ nhất được chỉ rõ để người mua có thể nắm bắt được tình trạng cụ thể của món đồ.
Nếu không hài lòng với sản phẩm, người mua có thể trả lại chúng trong vòng 1 tuần.
Các chủng loại sản phẩm máy ảnh cũ ở Nhật phong phú đến mức có thể làm choáng ngợp tâm trí của những người chơi ảnh. Các máy ảnh nhãn hiệu Canon và Nikon ở Nhật nhiều la liệt như hàng Trung Quốc ở Việt Nam. Những mặt hàng cao cấp đến từ châu Âu của Leica, Carl Zeiss hay những món đồ cổ từ thời máy phim cũng không hiếm.
Giá cả của các mặt hàng này cũng rất hấp dẫn. "Thông thường những thân máy "second-hand" có giá chỉ bằng 1/2 cho đến 2/3 giá bán ở Việt Nam, ống kính thì tùy loại nhưng chắc chắn là rẻ hơn nhiều ở Việt Nam", anh Sơn cho biết.
Nếu có thời gian theo dõi và nhạy bén trong các phiên đấu giá trên mạng, người mua có thể sở hữu những món hàng độc và đẹp với giá trong mơ. Anh Sơn đã từng được sở hữu 1 ống kính Canon FD 50mm f1.2 S.S.C trong hộp da mới tinh chỉ với giá khoảng 100USD, trong khi ở Việt Nam giá trị của một ống kính như vậy có thể dội lên 3 lần.
Hành trình của máy ảnh xách tay
Với mức chênh lệch giá cả như vậy, máy ảnh Nhật cũ đã trở thành một hàng hóa "siêu lợi nhuận" ở Việt Nam. Chúng được đưa về Việt Nam chủ yếu là theo kiểu hàng “xách tay”. Theo anh Sơn, đối với người trong nước, việc mua bán này không hề đơn giản.
Các thiết bị ảnh thường được anh mua bằng cách đấu giá trên trang mua bán trực tuyến. Để tham gia hình thức giao dịch này, anh cần tạo 1 tài khoản cá nhân với khoản phí chừng 1500 yen/tháng (tương đương 30.000 đồng) và có một thẻ tín dụng thanh toán trực tuyến.
 |
| Máy ảnh được rao bán trên 1 trang mạng của Nhật. |
Chọn lựa được một mặt hàng ưng ý là việc khá công phu. Việc này đòi hỏi anh phải cập nhật thường xuyên một lượng lớn các thông tin mua bán và có mặt vào thời điểm chót của buổi đấu giá để đưa ra mức giá hợp lý nhất.
Sau khi đã thanh toán trực tuyến, mặt hàng sẽ được chuyển đến tay một người quen của anh Sơn ở Nhật. Việc có được người quen ở Nhật là yếu tố chủ chốt cho những “phi vụ” mua bán này.
Từ đây, hàng sẽ về Việt nam theo bằng 2 đường. Cách thứ nhất là gửi người nhà hoặc người quen đang có nhu cầu về Việt Nam dưới dạng hành lý. Cách thứ 2 là gửi các tiếp viên hàng không, với điều kiện các mặt hàng phải có hóa đơn và giấy tờ mua hàng để tránh trường hợp bị quy là đồ ăn cắp.
Khi về đến Việt Nam, ngoài khoản tiền thanh toán trực tuyến, mặt hàng sẽ chịu thêm một số khoản phí phát sinh, gồm: 2 lần phí vận chuyển trong nước Nhật (từ người bán đến người nhận, từ người nhận đến sân bay, với mức phí 1000 yen/kg); phí vận chuyển về Việt Nam là 40USD và chi phí trả cho thẻ tín dụng là 5% giá trị món đồ mua.
Tính trung bình, chi phí để chuyển một thân máy DSLR về Việt Nam sẽ vào khoảng 100USD và 1 ống kính loại nhỏ khoảng 50USD.
Ngoài ra, có một cách vận chuyển khác là gửi trực tiếp qua dịch vụ chuyển phát nhanh DHL hoặc Fedex, hoặc nhập theo đường tiểu ngạch, ổn định hơn và không cần người trung gian, nhưng sẽ phải chịu thủ tục hải quan rườm rà và chi phí vận chuyển cao hơn.
Dù chịu những khoản chi phí vận chuyển cao như vậy, giá thành của máy ảnh xách tay vẫn thấp hơn nhiều so với mặt bằng giá cả trong nước.
Ví dụ, tại thời điểm đầu năm 2009, một thân máy Canon 20D xách tay về Việt Nam phí tổn hết khoảng 300USD, trong khi giá bán trên thị trường có thể tới 450USD, một khoản chênh lệch bằng lương tháng của công chức. “Do tận dụng được những mối quan hệ bên Nhật, có những tháng tôi mua được vài chiếc thân máy và ống kính bên đó, rồi bán lại trên các diễn đàn nhiếp ảnh trong nước, thu được những khoản tiền không nhỏ so với mức sống của một sinh viên”, anh Sơn cho biết.
Nghề siêu lợi nhuận
Việc mua hàng từ Nhật theo kiểu này về lý thuyết không phải là không có những rủi ro trên phương diện chất lượng hàng hóa và quá trình vận chuyển, nhưng những rủi ro đó là hãn hữu. Bản thân anh Sơn đã giao dịch hàng chục lần, nhưng chưa gặp phải một sự cố nào cả.
Sự mất giá của đồng yen Nhật trong thời gian qua có ảnh hưởng ít nhiều đến người làm ăn nhỏ lẻ, vốn ngắn như anh Sơn. Doanh thu có sụt giảm, nhưng kiểu buôn bán này vẫn còn khả năng đem lại lợi nhuận lớn với người có đầu óc kinh doanh.
Điều này đặc biệt đúng với những “đường dây” buôn máy ảnh có tổ chức. Không chỉ được vận chuyển theo đường hàng không, hàng hóa còn được các đường dây này vận chuyển với khối lượng lớn qua đường biển. Đây là nguồn cung cấp hàng quan trọng cho các diễn đàn nhiếp ảnh và nhiều cửa hàng máy ảnh ở Hà Nội và TP HCM.
 |
| Buôn máy ảnh có thể coi là nghề siêu lợi nhuận. Ảnh: Hồng Quân |
Mặt hàng chủ lực của các đường dây này là thân máy, ống kính và phụ kiện máy ảnh DSLR. Điều này có thể lý giải vì sao, khác với các sản phẩm điện tử như điện thoại, máy tính và cả máy ảnh compact, các sản phẩm máy ảnh DSLR chính hãng chật vật chiếm chỗ đứng trên thị trường Việt Nam. Phân khúc thị trường này đã bị hàng DSLR xách tay thao túng hoàn toàn.
Cũng không nên bỏ qua trường hợp nhiều máy ảnh “second hand” ở Nhật qua tay các cửa hàng ở Việt Nam đã hóa thành máy “branch new” và được bán cho khách hàng với giá cao gấp nhiều lần giá trị ban đầu. Có thể nói mức lợi nhuận mà máy ảnh xách tay mang lại cho người buôn bán là cực lớn.
Tuy nhiên, anh Sơn chỉ coi nó là một nguồn thu nhập phụ thêm, không mang tính lâu dài. Từ khi đi làm, anh đã ngừng việc buôn bán máy ảnh, dù lợi nhuận của nó có thể cao hơn với mức lương anh nhận được ở cơ quan mà công sức bỏ ra chẳng tốn mấy.
“Nếu có đủ kinh nghiệm, hiểu biết, tiền bạc và quan hệ, đây rõ ràng là một cách kiếm tiền cực kỳ đơn giản và hiệu quả. Nhưng theo cá nhân tôi, việc làm này chỉ mang lại tiền bạc chứ không mang lại gì hơn. Hãy làm nó nếu bạn muốn có tiền đi du lịch và các chi tiêu giải trí, ngoài ra, hãy giành thời gian cho công việc, gia đình và bạn bè thì hơn”, anh Sơn nói.
Hoàng Quân
|
|
Dành cho quảng cáo
|