Từ 280 triệu, 12 năm tôi có 4 căn hộ ở TP.HCM

(Tư vấn đầu tư) - Với phương châm "lấy mỡ nó rán nó", từ lần đầu mua nhà vào năm 2004, sau 12 năm, chị Sao Khuê đã có 4 căn hộ.

Nhờ có chiến lược khi mua nhà, đầu tiên mua căn vừa sức, không vay mượn quá nhiều để ở; khi đã có nhà ở thì bắt đầu mua những căn nhà sau theo phương châm "lấy mỡ nó rán nó", tức là nhà có thể cho thuê để tạo ra tiền... gia đình chị Sao Khuê đã có trong tay bốn căn hộ tại TP HCM. Dưới đây là chia sẻ của chị:

Tu 280 trieu, 12 nam toi co 4 can ho o TP.HCM
Ảnh minh họa.

1. Mua nhà lần đầu: chỉ nên mua vừa tầm tay, không nên vay mượn ngân hàng quá nhiều

Lần đầu mua nhà, năm 2004, tôi chỉ có khoảng 280 triệu. Số tiền đó không thể mua gì ngoài căn hộ chung cư cũ nát ở Thanh Đa, giá lúc đó 320 triệu. Từ Thanh Đa sang quận 1 không quá xa, chỉ là hơi ngập nước.

Vì thế khi mua, tôi cẩn thận chọn ở nơi không ngập. Ít tiền, nhưng tôi được ở gần nơi làm việc, dân cư nhộn nhịp, tôi mừng lắm rồi.

Khi mua, tôi vay ngân hàng vừa để trả tiền nhà còn thiếu (40 triệu) vừa sửa chữa lại nhà (30 triệu). Sau một năm cố gắng dành dụm, tôi trả hết nợ.

Chung cư Thanh Đa cũ kỹ lắm. Tôi tham khảo mấy ông bạn, mấy ổng nói "nhìn cũ nhưng ở dư sức hơn 10 năm nữa". Vậy là tôi an tâm, tôi dự định chỉ ở đến 5 năm là cùng.

Tôi nhờ người bạn là kiến trúc sư sửa nhà giúp. Căn nhà rất đẹp và tiện nghi, ai bước vào nhà tôi đều ngạc nhiên trước sự khác biệt giữa bên ngoài và bên trong.

Nhà đẹp nhưng giản dị chứ không phải cầu kỳ, đắt tiền. Tôi sống tiện nghi trong chung cư Thanh Đa vài năm, sau đó, tôi bán được giá 800 triệu vào năm 2008.

2. Căn nhà thứ 2: Vận dụng nguyên lý "đầu tư vào tài sản chứ không phải tiêu sản"

Vào năm 2006, tôi đã để dành được khoảng 300 triệu, tôi đặt cọc mua căn hộ HL ở quận 8, giá 820 triệu.

Quận 8 là khu dân cư phát triển đã lâu, từ trước 1975, lúc này đã mở thêm nhiều cầu, lưu thông vào quận 1, quận 5 và quận 6 đã nhanh hơn nhiều. Chung cư ở ngay khu trung tâm hành chính của quận 8, gần trụ sở UBND, tòa án...

Nhiều người khuyên tôi dồn tiền mua một căn nhà mặt đất luôn nhưng tôi nghĩ, nhà chỉ có 2 vợ chồng và một con, mua nhà mặt đất giá cao, tốn tiền xây/sửa 2 - 3 tấm. Rồi chi phí điện nước, bảo quản... tốn kém.

Chi phí ở nhà đất rất cao (tính trên tổng số vốn bỏ ra). Vốn đầu tư cao mà chưa chắc thoải mái hơn, an toàn hơn.

Hơn nữa, ở nhà đất không an ninh bằng chung cư. Ở mặt phố thì ồn ào, bụi bặm, ở hẻm thì chật chội, ẩm thấp. Chưa kể tôi rất sợ chuột, gián. Thế nên tôi không mua.

Tôi quyết định chỉ ở chung cư nhỏ gọn, tiện nghi, sạch sẽ mà chi phí thấp. Số tiền còn lại, tôi tiếp tục đầu tư vào một căn chung cư nữa thì mới đẻ ra tiền được.

Khi bất động sản không đẻ ra tiền mà lại tốn chi phí bảo dưỡng thì lúc đó nó không còn là tài sản mà là tiêu sản. Tôi hay đọc các sách dạy về quản lý tài chính nước ngoài, thấy đúng nên áp dụng.

Dọn nhà về HL, tôi cho thuê căn chung cư Thanh Đa trong 2 năm. Nhà Thanh Đa của tôi rất đẹp và tiện nghi, ai cũng thích, nên lúc đó, giá thuê trung bình ở Thanh Đa là 4 đến 4,5 triệu/tháng, tôi vẫn cho thuê được 6 triệu/tháng.

Tiền thuê nhà + tiền lương tiết kiệm, tôi dồn vào trả nợ cho căn HL. Trong vòng 2 năm sau, tôi trả sạch nợ căn HL. Vậy là tôi có 2 căn hộ.

3. Căn nhà thứ 3: Vận dụng nguyên lý "nấc thang"

Khi dọn về ở HL quận 8, tôi thấy khu GV đang xây ngay đối diện Ủy ban quận 8. Chung cư cao cấp, giá 2,6 tỷ/căn.

Tôi đánh liều mua, mua sang tay nên tôi chỉ phải trả 2,4 tỷ. Lúc đó, tôi bán căn Thanh Đa 800 triệu (như đã nói ở trên), góp thêm số tiền lương dành dụm, tôi đặt cọc mua.

Tôi lại tiếp tục vay ngân hàng. Căn này tôi mua dự án nên trả tiền theo từng đợt. Mỗi đợt tôi gom tất cả tiền tiết kiệm để trả, còn thiếu bao nhiêu thì ngân hàng giải ngân. Vì thế, số tiền thực vay ngân hàng cũng không nhiều.

Thứ Sáu, 09/12/2016 08:11

Đọc nhiều nhất

Báo Đất Việt trên Facebook
.


Sự Kiện