Chú chó 10 ngày không ăn, phủ phục bên mộ chủ nhân

(Chính trị - Xã hội) - Với dân tộc Mường thì chó là động vật thân thiết, gắn bó từ rất lâu đời với con người, là con vật có thể đem đến những điều may mắn, thuận lợi và nhiều niềm vui vì như người ta thường nói, “mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang”. Chó đã trở thành người bạn, người gác cửa trung thành, “sống trong hoang hoải núi rừng có một con chó ở nhà không khác gì có một vệ sĩ gác cửa”.

Không ăn, không uống suốt 10 ngày bên mộ chủ

Đến với cộng đồng người Mường ở Tân Sơn, Phú Thọ, người dân nơi đây vẫn còn nhắc đến câu chuyện cảm động về tình bạn giữa chó và người. Chuyện rằng ở xóm Dặt, xã Thạch Kiệt có cặp vợ chồng ông Đinh Văn Giao và bà Hà Thị Sơn sinh được bốn người con, ba gái, một trai. Người con trai của ông bà là anh Đinh Văn Liêm (SN 1981).

Hồi bé, Liêm đã có con Khoang làm bạn cùng. Liêm học trung cấp thú y ra trường và trở về quê hương công tác, tay nghề của Liêm rất khá. Trâu bò nhiều con bị bệnh tưởng chừng mười mươi chỉ để làm thịt khô gác bếp, nhưng khi vào tay anh thì lại biết ăn cỏ, béo tốt trở lại. Các xã lân cận mỗi lúc có gia súc ốm đều chạy đến cậy nhờ Liêm. Làm ăn đang suôn sẻ, gần 30 tuổi, bỗng một ngày, Liêm phát bệnh động kinh mà không biết nguyên do từ đâu.

Mới đầu, 4 tháng anh lên cơn một lần, sau đó thời gian chỉ rút ngắn còn 40 ngày. Người cứ đơ như khúc gỗ, cơ thể không có phản ứng gì. Tưởng con ma rừng ganh ghét, bắt hồn anh đi, gia đình anh nhờ thầy mo trong bản đuổi ma, vào rừng hái thuốc cho anh uống.

Phải một tuần sau, anh mới biết cầm lại cái cày, cái cuốc, biết nhận vợ, nhận con. Xót khúc ruột máu mủ, ông Giao đưa con xuống Hà Nội khám nhưng bác sĩ lắc đầu, bảo Liêm mắc bệnh nan y không chữa được và dặn anh phải kiêng nước suốt đời vì sợ chết đuối.

Người Mường coi động vật thân thiết như bạn bè.
Người Mường coi động vật thân thiết như bạn bè.

Hôm ấy, khi vừa tỉnh lại sau một đợt bệnh, Liêm quay về với những công việc thường ngày, anh lên rừng Rộc Mèo chặt nứa về sửa lại lán trại. Sửa xong lán trại, anh lại đi đốn gỗ keo về bán, trả bằng sạch các món nợ lặt vặt rồi mới mặc độc chiếc quần đùi, vác chài xuống sông Bứa đánh cá. Bà Sơn ở trên trại thỉnh thoảng vẫn đánh mắt xuống sông thấy thằng con vẫn lui cui bắt tôm tép mới yên tâm đi làm.

Nhưng rồi sẩm tối hôm ấy, con Khoang chạy về, thân ướt rượt. Bà bủ (từ cổ, tức là bà nội của Liêm, tên là Đinh Thị Trình - PV) đang ôm cháu nơi cửa sổ thấy con chó về cứ đứng ở chân nhà sàn, ngước lên nhìn mình, mặt buồn rười rượi, miệng ư ử thở không ra hơi. Mọi hôm, theo Liêm đi đánh cá về là Khoang nằm ngay ngắn dưới chân nhà sàn, chẳng vẫy đuôi cũng chẳng kêu như thế.

Linh cảm có điều chẳng lành, bà liền hối con dâu: “Hỏng rồi, con Khoang về mà không thấy thằng Liêm đâu. Mẹ cu đi hỏi thăm xem có ai đánh chài cùng nó không”. Mọi hôm, ông Hoàn ở nhà bên hay đi cùng Liêm nhưng buổi đó bỗng giở chứng đi lẻ ở một khe hủm khác.

Cuống quýt và nháo nhào, mọi người cứ theo đuôi con Khoang. Họ vớt xác Liêm lên từ sông Bứa, bên hông anh còn lủng lẳng túi cá nhảy loi choi bên trong. Ông Giao đau xót nói: “Giá hôm ấy thằng Liêm mặc quần áo dài đi chài, chẳng may có ngã thì con Khoang sẽ cắn vào đó mà lôi lên bờ được”.

Xác Liêm được dân bản và gia đình đem đi chôn, hôm nào con Khoang cũng ra bờ sông, chỗ hòn đá mà nó hay ngồi đợi chủ quăng chài dưới suối rồi dứ dứ: “Khoang ơi, cá đây này”, ngồi đợi. Nó ngồi như một bức tượng, không một tiếng động, ánh mắt vô hồn hướng về phía dòng sông.

Lắm bận, con chó ngồi đó, bỏ cả ăn khiến cho bà Sơn phải ra dỗ dành: “Bố nó chết rồi, không còn đâu mà chờ, về đi Khoang”. Như hiểu tiếng người, con vật lủi thủi quay về, bước chân như lết từng đoạn trên đường, cái đuôi cùm cụp, buồn bã.

Hôm con dâu đi gặt giúp nhà ngoại, Khoang chạy theo sau một đoạn khiến bà Sơn đinh ninh Khoang đi theo con dâu bà. Nhưng khi con dâu trở về, cả chục ngày sau đó vẫn không thấy chó đâu, cả nhà đổ đi tìm mà không thấy, tưởng Khoang mất tích hẳn. Đến ngày mồng một, thắp nén hương lên bàn thờ cho con trai, bà Sơn chợt nghĩ hay là vì quá thương nhớ chủ, con chó ra mộ Liêm.

Miệng lầm rầm khấn: “Khoang vắng nhà chục hôm rồi, nó có ra chỗ mày không hả con?”. Cảm giác bồn chồn, bà hối chồng lật đật chạy tới đồi suối Hổ, nơi đặt mộ con trai cách nhà vài cây số. Khoang vẫn nằm phủ phục ở trước mộ Liêm. Ông Giao kêu lên: “Ô, thằng Khoang, thằng Khoang vẫn còn à?”.

Nghe tiếng người, con chó ngước mặt rồi đứng dậy một cách khó khăn. Sau cả chục ngày không ăn, không uống, trông nó còm cõi như một chiếc bao tải rách, chân run run, bước đi xiêu vẹo. Đi một đoạn, Khoang lại ngoái đầu nhìn về phía mộ, ngẩn ngơ như không muốn rời.

Bờ suối, nơi con Khoang đứng đợi chủ.
Bờ suối, nơi con Khoang đứng đợi chủ.

Thương con chó quá, ông Giao chực dìu về nhưng nó nhất định không cho. Chỉ đến khi ông gọi điện cho con dâu nói là Khoang vẫn còn sống, vợ Liêm chạy đến khóc lóc trước mộ chồng kể rằng: “Khoang vì quá thương nhớ anh mà ngày đêm mong ngóng, anh sống khôn chết thiêng thì khuyên bảo nó trở về sống với gia đình mình như trước kia”. Mãi tới lúc đó, Khoang mới đồng ý cho người ta xốc về. Đó là lần đầu tiên Khoang được bế trên tay.

Tình bạn lớn giữa chó và người

Như một thứ không thể thiếu, trong mỗi gia đình người dân tộc Mường đều phải có ít nhất một con chó. Chó không chỉ giữ của, những con chó khôn khi gặp phường săn đi qua còn biết chạy theo dồn thú. Được chiến lợi phẩm, theo luật tục, người thợ săn sẽ lấy nửa nằm ở dưới đất và cái đầu của con thú, nửa còn lại hay còn gọi nửa lẽo (nửa không có sống lưng) thì chia cho những người đi săn cùng và chó săn. Con chó đầu đàn bao giờ cũng được chia phần nhiều hơn các con khác.

Gia đình ông Giao, bà Sơn lúc nào cũng có một con chó giữ nhà. Hồi đó, Liêm vẫn còn bé, ông bà bắt về một con chó nhỏ đem về nuôi và đặt tên là Khoang. Con chó thân thiết với cả nhà nhưng quấn quýt với Liêm hơn cả. Dù Liêm đi đâu, nó cũng theo sau, từ lên rừng hay xuống suối cứ hệt như hình với bóng. Mỗi bận Liêm đi quăng chài, con chó chạy dọc theo bờ sông.

Có hôm nghe tiếng trống dồn, bà Sơn bảo con: “Hôm nay họp xóm đấy, bố thằng Khang bố trí mà đi!”. Chưa dứt lời, con chó đã nhanh chân đến trước chờ chủ ở sân kho tự bao giờ, nó chạy nhảy khắp sân đợi chủ họp xong rồi cùng chủ quay về.

Thằng Khang - con của Liêm đi học mẫu giáo ngày ngày phải qua chiếc cầu phao vượt sông. Một bận mải nghịch nước trượt chân chới với, mẹ chưa kịp giơ tay đỡ thì con Khoang đã ngoạm lấy áo thằng bé kéo vào bờ. “Nói không ngoa, con chó là ân nhân cứu mạng của cả nhà”, bà Sơn tâm sự.

Con Khoang già đi theo thời gian. Tai nó điếc, không nghe thấy gì nữa, mắt nó mờ, không thấy cả bát cơm, người gầy còm, ốm yếu và kết thúc cuộc đời hơn 20 năm của mình. Khoang mất đi, ông Giao đón một con chó vàng về nuôi thay thế. Con Vàng cũng biết dậy sớm, cũng biết đưa bọn trẻ con đi học đến khi chúng qua bên kia sông mới chịu trở về.

Thúy Tăng

Thứ Tư, 29/01/2014 08:00


Báo Đất Việt trên Facebook
.


Sự Kiện