Nhã Phương và sự thật về cái chết của nhạc sĩ Lê Hựu Hà

(Du lịch) - Bảy năm sau cái chết của chồng cũ (cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà), gặp lại Nhã Phương tại Sài Gòn, ở chị, vẫn còn nét quyến rũ của một nữ hoàng âm nhạc thập niên 1980 thưở nào. Hiện, chị đã kết hôn với một người đàn ông Mỹ và vừa về nước chuẩn bị làm thủ tục đưa cô con gái út Phương Uyên sang Mỹ học. Trò chuyện với Nhã Phương, nhắc lại chuyện cũ một thời, chị khẽ thở dài, tâm sự những ngày tháng vui buồn của đời mình. Ca sĩ Nhã Phương.

 - Điều gì khiến chị muốn kết hôn với David, người chồng hiện tại?

- Sau cái chết của anh Lê Hựu Hà, tôi thật sự đau buồn. Tôi buồn cho tôi ít mà thương hai đứa con của mình thì nhiều. Phương Uyên còn nhỏ quá, cháu mới 9 tuổi, còn Phương Khánh 15 tuổi, đang ở tuổi non dại. Cả gia đình tôi gần như hụt hẫng khi vắng đi anh Hà.

Tôi gặp David như một định mệnh sắp đặt trước. Anh ấy hiền lành, tốt bụng và yêu thương tôi thật lòng. Thêm nữa, David rất thương Phương Uyên và Phương Khánh, anh ấy muốn hai bé sang Mỹ học và định hướng nghề nghiệp sau này cho các con.

David là giám đốc của một trường đại học uy tín tại bang Phoenix của Mỹ. Anh ấy làm việc trong môi trường giáo dục nên rất nghiêm túc trong công việc, nhưng cuộc sống giao tiếp lại dễ chịu, thoải mái. David ham học và hiếu nghĩa với cha mẹ. Anh ấy thích du lịch châu Á, thăm các nước còn nghèo, lạc hậu và nghiên cứu về Phật giáo.

- Anh ấy chia sẻ được mặt nào trong cuộc sống của chị?

- David tạo cho tôi sự tin tưởng tuyệt đối trong tình yêu. Ở đó không có sự phản bội, chỉ có yêu thương và chung thủy. David hiểu suy nghĩ và cảm nhận của tôi, anh ấy chân thật, hiền hậu và sống tốt với mọi người.

Khi sang Mỹ, tôi mới hiểu phần nào con người ở đây. Tôi thích học hỏi ở họ sự khiêm nhường, thông minh và nhạy bén. Trong tình yêu, hầu hết họ không lăng nhăng hoặc có quan niệm trai 5 thê 7 thiếp như người Á Đông. Họ lựa chọn kỹ lưỡng và sống cùng nhau đến già, không có lừa gạt, dối trá, làm tổn thương người mình yêu.

Bố mẹ David đã ngoài 80 tuổi, ông bà là một điển hình cho cuộc sống êm đềm, hạnh phúc như vậy. Có lần trên một chuyến xe buýt ở Appleton, tôi thấy một người đàn ông 40 tuổi ôm lấy vợ đầy yêu thương. Người vợ ấy bị chấn thương sau tai nạn, cô ấy không thể trò chuyện, đi đứng cũng không được. Thế mới hiểu, tình yêu của người Mỹ không như nhiều người từng nghĩ sai về họ.

- David hiểu gì về chị? Ví dụ đơn giản nhất, anh ấy có biết vợ và chị vợ là ca sĩ nổi tiếng của Việt Nam thập niên 1980, 1990?

- Trước đây, khi mới quen David, tôi thường hát ở các bar, phòng trà Yesterday, Feeling Rex, Lido… David thường cùng tôi đến những nơi đó, anh hay đùa: “My good wife is singer star” (Vợ tôi là một ngôi sao ca nhạc đấy). David không hề biết nhiều về tôi nhưng luôn quý trọng nghề nghiệp của tôi.

Nhã Phương và chồng mới.
- Anh ấy có giúp chị bớt cô đơn, trống rỗng sau sự ra đi của người chồng trước (nhạc sĩ Lê Hựu Hà)? Tôi biết so sánh cũng chỉ là tương đối, nhưng để cảm nhận về người đàn ông hiện tại và người đàn ông của quá khứ, chị thấy người nào khiến chị thật sự là mình?

- Có một số người không hiểu rõ về sự ra đi đột ngột của anh Hà nên gièm pha, chê trách, thậm chí còn nguyền rủa tôi. Họ đã nói sai sự thật cuộc sống mà tôi và anh Hà đã trải qua. Lúc đó, tôi thấy bị xúc phạm. Tôi phải tìm quên vào công việc ca hát. Nơi nào quý mến, yêu thích tiếng hát Nhã Phương thì tôi đến, thậm chí hát không cần tiền. Công việc đã phần nào xoa dịu những đau thương trong lòng tôi lúc bấy giờ. Có nhiều người vẫn yêu mến tiếng hát của Nhã Phương, họ gửi tặng những lẵng hoa, những bức thư đầy tình cảm trân trọng hoặc điện thoại an ủi tinh thần. Tôi không bao giờ quên tình cảm của bạn bè và khán giả đã dành cho mình lúc đó.

Anh Hà ra đi là sự mất mát lớn nhất đối với tôi và các con. David đến, như một sự đền bù dành cho mẹ con tôi vậy. David và anh Hà đều là sinh viên khoa Triết, tính cách của họ cũng giống nhau ở một vài điểm. Tôi đã không còn cô đơn khi có David ở bên cạnh. Sống với anh ấy, tôi thấy rất dễ chịu, có thể làm gì, đi bất cứ nơi đâu một mình. Anh ấy luôn để tôi cảm thấy thoải mái, tự do trong tôn trọng và tin tưởng.

Ngược lại, khi sống với anh Hà, đôi khi nghĩ lại, tôi thấy mình đã làm việc quá sức. Có những lúc ốm đau, tôi chẳng được nghỉ ngơi, cứ lao vào đi hát và kiếm tiền trả tiền nhà, trang trải cuộc sống. Tôi làm việc như một cái máy, tất tả chạy từ miền Trung ra Hà Nội rồi lại xuống tận Rạch Giá, Cà Mau… Có lúc rất mệt, người không còn chút sức lực, tôi cũng không được nghỉ ngơi. Anh Hà cứ nói: “Thôi em ráng hát nhé, hát để có tiền trả tiền nhà”. Thế là những lúc bệnh, tôi vẫn đi hát. Có một điều sai lầm với nhiều người làm nghệ thuật, trong đó có cả anh Hà là cứ sống trong mơ tưởng hão huyền. Họ cứ ngỡ mình là nhân vật gì đó quan trọng lắm, nổi tiếng lắm, tên tuổi lắm… Thật hoang tưởng!

Bây giờ sống với David, nếu thích, tôi đi hát và không lệ thuộc vào chuyện đi làm để kiếm tiền. Như vậy tôi thấy tốt hơn. Bình thường, tôi ở nhà chăm sóc gia đình, nếu có show thì đi diễn cho vui. Con đường nghề thuật của tôi bây giờ dù sao cũng không còn ở đỉnh cao nữa.

- Được biết sau ba năm mãn tang nhạc sĩ Lê Hựu Hà, đến hơn một năm sau nữa, chị mới kết hôn với David. Khi ấy, chị đã nói chuyện với các con thế nào?

- Anh Hà mất đi, tôi xót xa hiểu được đời này là vô thường. Không khí gia đình lúc ấy tang tóc, buồn bã bao trùm. Tôi phải luôn dỗ dành, trấn an các con, tạo cho chúng niềm vui trong từng ngày, từng ngày…

Sau nhiều năm một mình, tôi tình cờ quen David. Anh ấy có đến nhà chơi, các con tôi rất vui khi gặp chú David, chúng rất thương và tin tưởng anh ấy. Có lần, bé Phương Uyên hồ hởi nói với tôi: “Con muốn sớm theo chú David để được đi học và sau này đi làm theo sự chỉ dẫn của chú ấy”. Còn con trai Phương Khánh đang học khoa công nghệ thông tin, Trường Khoa học tự nhiên, cũng theo sự chỉ dẫn của David.- Những ngày tháng sống với Lê Hựu Hà, chị có hạnh phúc?

- Tôi đến với anh Hà và chấp nhận cuộc sống đơn giản, an phận, vượt qua mọi gian nan trong cuộc sống. Danh tiếng hay tiền bạc, giàu có, tôi không màng đến, chỉ muốn sống vui và hạnh phúc bên chồng. Quan điểm cổ hủ ngày xưa chồng chúa vợ tôi cứ ăn sâu trong tâm thức mọi người thời đó. Người đàn ông đối xử với vợ thiếu tôn trọng, gần như áp bức vậy. Và cũng chính điều này đã đánh mất đi hạnh phúc tốt đẹp của nhiều cặp vợ chồng.

Nhưng phải nhìn nhận rằng, sống với anh Hà thật thú vị. Anh ấy như một người thầy, một người anh dạy dỗ cho tôi biết bao điều. Trong những bài hát, lời văn ý nhạc anh Hà viết, đối với tôi là cả sự khâm phục. Anh ấy đã hỗ trợ rất nhiều trong nghề nghiệp của tôi, nhưng giá như anh Hà đừngfyêu tôi nhiều quá, như vậy sẽ tốt hơn.

- Chị có bao giờ cảm thấy sự kết hợp trong 23 năm ấy là sai lầm?

- Thực ra, tôi yêu anh Hà ở một con người khác. Ở ngoài, anh ấy thật dễ thương, hiền hòa, cởi mở. Nhưng về nhà lại là một người cứng rắn, bảo thủ và hay nóng giận vô cớ. Cứ mỗi lần nóng giận, anh Hà thường quát nạt, lớn tiếng, làm tôi cảm thấy sợ hãi và buồn chán. Lúc ấy, tôi chỉ muốn chia tay mà thôi. Nhưng cuộc sống cứ ràng buộc hết điều này đến điều khác, anh Hà lúc quát nạt, lúc đầy yêu thương, cứ như vậy, tôi đã kéo dài cuộc hôn nhân của mình như mong chờ một sự thay đổi từ phía chồng cũ.

- Thập niên 1980, 1990, chị là nữ hoàng nhạc nhẹ, trong khi tên tuổi nhạc sĩ Lê Hựu Hà cứ chìm dần. Sự trái ngược này có phải là nguyên nhân gây sóng gió trong gia đình?

- Suốt thời gian sống với tôi, anh Hà thường thất nghiệp. Tôi là người lo toan mọi thứ trong gia đình. Có những bầu show chỉ mời một mình tôi hát và gần như họ muốn làm nhục anh Hà, không mời anh ấy, nhiều khi trả lời thẳng thừng, rất đau lòng. Hoặc nhiều nơi muốn ban nhạc của anh Hà chơi, rồi lại cho nghỉ.

Có lần, bầu show Hoàng Tuấn tổ chức đi châu u, nói với anh Hà và tôi: “Tôi không mời anh Hà đi, tôi chỉ mời một mình Nhã Phương”. Thế là tôi phải gom tiền hát của các show diễn để muua vé máy bay cho anh Hà, tổng chi phí cho toàn bộ chuyến đi ấy mất gần 8.000 USD.

Nói như vậy để thấy rõ hơn cuộc sống bấp bênh, nghèo khó của nhạc sĩ, nhất là lúc ấy luật bảo vệ tác quyền chưa có. Càng lúc, gia đình tôi càng khốn đốn về kinh tế. Điều này khiến anh Hà mệt mỏi, chán chường và thường hay nổi giận vô cớ. Có nhiều lần, anh ấy cư xử không phải với tôi. Tôi cảm thấy tình hình của chúng tôi ngày càng tệ hơn, kinh tế lại khó khăn, thế nên tôi phải chọn cách quay về nhà mẹ đẻ cùng hai đứa con nhỏ.

- Kinh tế khó khăn cũng như tính tình anh Hà trở nên khác trước đã khiến chị quyết định ly hôn?

- Thực lòng tôi chẳng muốn thay đổi bất cứ điều gì, kể cả việc ly dị anh Hà là ngoài ý muốn của tôi. Càng về sau này, anh ấy càng trở nên cô lập, khó tính, những lúc tức giận như trở thành một người khác vậy.

Chị M.H, người vợ đầu của anh Hà, đã lặng lẽ ra đi để lại cho anh ấy 2 đứa con. Chị đã than trách nhiều về anh ấy. Có lần, tôi nghe chị V., người vợ cũ thứ 2 của anh, nói rằng, anh Hà sống ích kỷ với mẹ con chị ấy. Khi chị ấy sinh con, không có tiền mua sữa, anh ấy bỏ mặc và đối xử không phải với chị ấy. Rồi chị T.V, người vợ thứ 3 của anh Hà kể lại: “Tôi không thể sống với anh Hà được nữa. Vì khi giận dữ, anh ấy không kiềm chế được bản thân, cứ ra tay đánh tôi”.

Còn tôi, đến một ngày không còn thấy được sự tôn trọng ở chồng, những chuyện phũ phàng ấy xảy ra suốt 18 năm về sau của cuộc hôn nhân, tôi đã quyết định ly dị.

- Và rồi công chúng yêu mến ban nhạc Phượng Hoàng, yêu mến Lê Hựu Hà đã trách móc, đổ lỗi cho chị trong cái chết của anh ấy? Chị có câu trả lời như thế nào cho những đồn đại đó?

- Ở tuổi 18, lúc ấy tôi say mê hướng về sự nghiệp ca hát, biết bao nhiêu cám dỗ về tiền bạc, vật chất của những người giàu có, nhưng tôi cũng như chị Bảo Yến, chẳng màng đến. 23 năm chung sống với anh Hà, có 2 đứa con Phương Khánh và Phương Uyên đủ để chứng minh tôi đã sống hết lòng với anh Hà. Đó cũng là câu trả lời của tôi rồi.

- Để nói về ân tình vợ chồng với anh Hà, chị có thấy mình còn nợ anh ấy  hay đã trọn vẹn hết kiếp này?

- Tôi là người sống rất thực tế, không hề mơ mộng xa vời. Khi yêu anh Hà, tôi sống hết lòng và không bao giờ cảm thấy hối tiếc. Bây giờ, nhiệm vụ quan trọng nhất là phải làm tròn vai trò của người mẹ, chăm lo cho các con ăn học và nuôi dưỡng chúng đến lúc trưởng thành. Đó là trách nhiệm của người làm cha mẹ, sẽ không có sự ân hận nếu chúng ta sống và hy sinh cho người khác.

Còn đối với anh Hà, trong kiếp này, tôi như bài hát anh ấy đã viết: “Trả cho hết ân tình không giữ lại, chẳng ai nợ ai một khi phủi tay, trả cho hết bao ngày vui sót lại, với anh giờ đây hồn nhiên như không".

(Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)

Thứ Ba, 19/10/2010 15:33

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện