Đại tá Sivkov: Tên lửa Hwaseong- tấm gương cho Sarmat

(Bình luận quân sự) - Một trăm Megatonsẽ làm cho Phương Tây trở nên “tử tế” hơn

Nhân các sự kiện hòa giải mới đây trên bán đảo Triều Tiên, xin lại được giới thiệu tiếp một bài báo nữa của Đại tá hải quân, Viện sỹ Konstantin Sivkov với tiêu đề “Tên lửa “Hwaseong”- tấm gương cho “Sarmat” đăng trên báo“Người đưa tin công nghiệp quốc phòng” ngày 23/10/2018. Bài khá dài, mong bạn đọc kiên nhẫn.

“Một chàng trai tồi”, “một con người- tên lửa”- đấy là những danh từ mà (Tổng thống Mỹ) Donald Trump dùng để nói về Kim Jong un (Kim Chính Ân) chưa đầy một năm trước đây.

Và đột nhiên chỉ vài tháng sau, nhà lãnh đạo Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (CHDCNDTT) lại trở thành một “người tử tế” đến nỗi Tổng thống Mỹ đã gặp ông với tư cách là những người bạn ngang hàng và cùng tốt bụng như nhau.

Những cuộc trao đổi tuy có rất ít ý nghĩa thực tế về việc (các bên) có thể cùng nhau khởi động tiến trình phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên đã được Donald Trump mô tả như là một bước đột phá vĩ đại trong “sự nghiệp” làm giảm căng thẳng quân sự (trên bán đảo) Triều Tiên.

Những cuộc tập trận chung Mỹ- Nam Triều Tiên mang tính chất khiêu khích rõ ràng ven bờ Bắc Triều Tiên có vẻ như cũng sẽ tạm dừng. Các bên cũng bắt đầu đề cập đến khả năng giảm sức ép trừng phạt lên Bắc Triều Tiên (BTT).

Nhưng tất cả những chi tiết đó chỉ là chuyện vặt vãnh nếu so với việc Nam Triều Tiên (NTT) đã có những bước đi theo hướng xích lại gần nhau với BTT. Đã có một số cuộc gặp gỡ giữa các nhà lãnh đạo hai miền.

Còn tại Thế vận hội Olimpic, các vận động viên Nam- Bắc Triều Tiên đi chung trong một hàng ngũ và dưới cùng một lá cờ. Quan hệ kinh tế đang được cải thiện với tốc độ tương đối nhanh. Các cuộc gặp gỡ giữa các thành viên gia đình người thân bị ly tán hai bên vỹ tuyến 38 đã trở nên thường xuyên hơn.

Đáng ngạc nhiên là Mỹ lại gần như không hề có phản ứng gì trước tốc độ xích lại gần nhanh đến như vậy giữa hai miền Triều Tiên. Không những thế, có thái độ gần như là ủng hộ. Trong khi nếu mọi việc cứ diễn ra theo xu hướng như thế này, biết đâu lại có ngày nào đó người Triều Tiên yêu cầu “các bạn Mỹ” rời bán đảo của họ.

“Các đòn đánh “đập đầu” không giúp ích gì cho Bình Nhưỡng- nhiệm vụ (của Bình Nhưỡng) - gây những tổn thất không thể chịu đựng nổi cho kẻ xâm lược tiềm năng là Mỹ)

Dai ta Sivkov: Ten lua Hwaseong- tam guong cho Sarmat

Đối với Washington, nếu xảy ra một kịch bản như vậy (phải rút quân khỏi Bán đảo Triều Tiên-ND) thì đó sẽ là một tổn thất địa chính trị cực kỳ lớn. (bởi vì) Bán đảo Triều Tiên có một ý nghĩa chiến lược hết sức quan trọng.

Những trận địa thuộc hệ thống phòng thủ chống tên lửa THAAD bố trí tại đây, cụm quân phòng không và không quân mạnh (của Mỹ) đã được triển khai, một cụm lục quân đồn trú hùng hậu, các tàu chiến Mỹ thường xuyên có mặt tại các căn cứ hải quân NTT- đó là một lực lượng quân sự binh chủng hợp thành rất mạnh có thể tiến hành một đòn tấn công trí mạng vào cả Trung Quốc lẫn Nga.

Trong thời bình, Bán đảo Bắc Triều Tiên là bàn đạp quan trọng nhất để khuếch trương ảnh hưởng của Mỹ trên toàn bộ khu vực Đông Á–Đông Nam Á.Và (lẽ ra), theo logic thông thường Mỹ đã phải kiên quyết ngăn chặn bất cứ ý đồ xích lại gần nhau hoặc thậm chí chỉ là ý định bình thường hóa quan hệ giữa lãnh đạo NTT với những người đồng bào BTTcủa họ. (Lẽ ra) đã phải có ngay lập tức các vụ khiêu khích, chủ yếu là khiêu khích quân sự, để làm tiến trình hòa giải vừa mới manh nha đi vào ngõ cụt.

Nếu như tất cả những thủ đoạn đó không có tác dụng, một công cụ đã “tôi luyện” khác sẽ vào cuộc- đó là đưa ra cáo buộc các nhà lãnh đạo Nam Triều Tiên tham nhũng hoặc có dính dáng đến những vụ việc không đẹp mắt nào đấy.

Nhưng Mỹ đã không hề có những động thái như vậy. Cái gì đã buộc Washington phải im lặng ngồi nhìn những nguy cơ ngày càng lớn đe dọa quyền kiểm soát hoàn toàn bán đảo chiến lược này của Mỹ?

Bởi vì nếu tiến trình hội nhập hoà bình trên bán đảo Triều Tiên tăng tốc, người Mỹ buộc phải ít nhất thì cũng là giảm đáng kể quy mô hiện diện quân sự của mình tại đây. Có thể, (do) Bình Nhưỡng đã từ bỏ hệ tư tưởng “Chủ thể” và quyết định đi theo lối mòn của Nga và bắt đầu xây dựng “mối quan hệ kinh tế thị trường chăng”?

Hay BTT đã hội nhập sâu vào hệ thống phân công lao động quốc tế chăng? Hay họ đã sẵn sàng trở thành một vệ tinh của Mỹ và trong tương lại sẽ cho Mỹ sử dụng các căn cứ quân sự trên lãnh thổ nước mình chăng? Hay là “thể theo ý chí nguyện vọng” của Mỹ mà (BTT) đã chấm dứt xuất khẩu công nghệ tên lửa ra nước ngoài chăng?

Không, hoàn toàn không. CHDCNDTT hiện mới chỉ tạm “đóng băng” các thử nghiệm tên lửa và hạt nhân. Hơn nữa, Bình Nhưỡng dừng các thử nghiệm là vì trong giai đoạn này BTT chưa cần phải tiến hành các thử nghiệm đó.

 BTT tuyên bố đã hoàn thành giai đoạn một của chương trình xây dựng lực lượng tên lửa-hạt nhân của nước mình. Họ không hề đả động gì đến việc chấm dứt hoàn toàn việc sản xuất vũ khí hủy diệt hàng loạt.

Vậy thì điều gì đã buộc Mỹ phải thôi không hung hăng gây sức ép lên CHDCNDTT nữa?

Bài học của ông Kim Jong un

Để tìm câu trả lời, chúng ta hãy cùng quay lại năm 2017, chính xác hơn, vào một buổi tối không trăng sao đêm 28 rạng sáng ngày 29/11/2017, khi một tên lửa đạn đạo (Bắc Triều Tiên) được phóng lên.

Có gì đặc biệt trong chuyện này không? Vâng, trước đó CHDCNDTT đã nhiều lần phóng tên lửa, nhưng phản ứng (của “quốc tế”-ND) khi đó hoàn toàn khác- là tuyên bố lên án mạnh mẽ của các nhà lãnh đạo “cộng đồng quốc tế” về mối đe dọa Triều Tiên và những phát biểu đe dọa hùng hồn về việc áp dụng các biện pháp trừng phạt cứng rắn mới.

Thứ Ba, 04/12/2018 07:18

Sự Kiện