Hồ sơ mới phòng không Việt Nam: Đối thủ ngang tầm

(Hồ sơ) - Chính “Các thợ săn” (“Chồn Hoang”- F-100F Wild Weasel-ND) lại thường xuyên trở thành con mồi.

Kì trước: Phòng không Việt Nam-đấu sức và đấu trí với Không quân Mỹ

Cụ thể, ngày 20/12, trong một chuyến xuất kích tác chiến thường lệ, “Chồn hoang” đã bị sa vào bẫy. Chiếc F-100F Wild Weasel bay kèm tốp 4 chiếc F-105D được 2 biên đội F-4C hộ tống đã phát hiện được một đài radar đang phát sóng và xác định đây là trạm dẫn đường tên lửa SNR – 75 (tiếng Nga- СНР-75).

Sau khi thực hiện một số động tác cơ động giảm độ cao nhằm cắt đuôi MiG, “Thợ săn radar” đã sa vào bẫy hỏa lực tập trung của pháo phòng không 37 ly Bắc Việt chờ sẵn và bị bắn hạ.

Cũng nên nói cho công bằng là việc chế tạo máy bay chuyên dụng từ “Super Cobra” để đối phó với các radar của phòng không Bắc Việt là một giải pháp không phải là tối ưu. Kiểu máy bay tiêm kích này có dung tích bên trong khoang máy bay không đủ lớn để chứa nhiều các trang thiết bị chuyên dụng, trọng lượng tác chiến hạn chế và bán kính hoạt động không lớn nếu được sử dụng để tấn công.

Ngoài ra, tốc độ F-100 còn kém tốc độ của máy bay tiêm kích- ném bom F-105. Do vậy nên máy bay tiêm kích- ném bom F-100 tuy được sử dụng nhiều trong thời kỳ đầu Chiến tranh Việt Nam để tấn công các trận địa của Quân du kích ở Miền Nam, nhưng đến đầu những năm 70 chúng đã được thay thế bằng các máy bay chiến đấu khác mang trọng lượng tác chiến lớn hơn.

Năm 1966, Wild Weasel II (Chồn hoang II) cải hoán từ máy bay huấn luyện F-105F Тhunderchief được đưa vào tham chiến . “Các chồn hoang “ thế hệ mới mang tên lửa chống radar AGM-45 Shrike – đây là kiểu tên lửa mới được giới tướng lĩnh Mỹ đặt rất nhiều kỳ vọng.

 Tên lửa “Shrike” được dẫn đến mục tiêu bằng sóng của các radar đang làm việc. Nhưng tên lửa này cũng có một loạt nhược điểm, quan trọng nhất là tầm bắn của nó kém tên lửa phòng không có điều khiển V-750V của SA-75M.

Ngoài tên lửa “Shrike”, dưới thân F-105 F Wild Weasel II còn có các bom chùm CBU-24. Thêm nữa, Wild Weasel II còn được trang bị đài phát nhiễu chủ động và những thiết bị trinh sát vô tuyến kỹ thuật rất hiện đại.

Ho so moi phong khong Viet Nam: Doi thu ngang tam
Máy bay”Thợ săn radar” hai chỗ ngồi F-105D Wild Weasel II mang tên lửa có điều khiển AGM-45 Shrike và máy bay tiêm kích- ném bom một chỗ ngồi F-105Dc mang bom.

Các “thợ săn radar” thường bay cùng đội hình với các máy bay F-105G, - những F-105G này, sau khi trạm radar dẫn đường bị phá hủy bằng tên lửa chống radar của “Thợ săn radar”, sẽ lao vào không kích trận địa của các tiểu đoàn phòng không bằng bom bộc phá và bom chùm.

Thường thì các trận địa tên lửa phòng không bị phát hiện sau khi “Chồn hoang” bắt đầu bám sóng các đài radar dẫn đường, hoặc là thậm chí sau khi tên lửa phòng không đã được phóng lên.

Như vậy, trên thực tế, “thợ săn radar” giữ vai trò mồi nhử. Sau khi phát hiện được tên lửa đã phóng, phi công lái “Thợ săn radar” hướng thẳng máy bay về phía tên lửa và đến thời điểm cuối cùng mới thực hiện một số động tác cơ động đột ngột để tránh tên lửa.

Khi chỉ còn vài giây trước khi tên lửa lao vào máy bay, phi công cho máy bay bổ nhào xuống phía dưới tên lửa và bay vòng, thay đổi độ cao và hướng bay với độ quá tải tối đa.Nếu may mắn, tên lửa sẽ bay sượt qua máy bay.

Nhưng nếu như có một vài động tác sai sót dù rất nhỏ, các mảnh (đầu tác chiến) của tên lửa sẽ văng trúng ca bin máy bay. Để thực hiện các động tác cơ động kiểu như vậy, phi công phải có trình độ - kỹ thuật bay điêu luyện và phải rất dũng cảm.

Theo hồi ký của các phi công Mỹ, các đòn tấn công tên lửa bao giờ cũng tạo ra một hiệu ứng tâm lý rất mạnh đối với các phi công. Trong tình huống “ đấu súng tay đôi” giữa các khẩu đội tên lửa phòng không Bắc Việt và phi công “Chồn hoang” Mỹ, người chiến t hắng luôn là người được huấn luyện tốt hơn và có tâm lý vững vàng hơn.

Ho so moi phong khong Viet Nam: Doi thu ngang tam
Thời khắc máy bay tiêm kích- ném bom F-105 bị tên lửa phòng không tiêu diệt

Để đối phó với các thợ săn radar của Không quân Mỹ, các chuyên gia Xô Viết khuyến cáo Bộ đội phòng không Việt Nam tiến hành triển khai các trận địa phòng không sau khi đã làm rất kỹ công tác chuẩn bị trận địa.

Làm thêm các trận địa giả và trận dịa dự bị, sử dụng pháo phòng không để bảo vệ các trận địa tên lửa. Để loại trừ khả năng làm lộ vị trí bố trí các tiểu đoàn tên lửa phòng không, Bộ Tư lệnh Việt Nam các đơn vị cấm không được bật máy các radar dẫn đường, radar quan sát, máy đo xa và các đài liên lạc vô tuyến.

Không quân Mỹ đã giành được một chiến thắng cực kỳ ấn tượng vào ngày 13/2/1966. Trong ngày này, dù nhiều tên lửa phòng không được phóng lên nhưng vẫn không hạ được một máy bay trinh sát không người lái AQM-34Q Firebee được trang bị các thiết bị trinh sát vô tuyến kỹ thuật tối tân.

Kết quả là chiếc máy bay trinh sát này đã thu thập được các thông tin về hoạt động của hệ thống dẫn đường tên lửa và cơ chế làm việc của ngòi nổ vô tuyến trên đầu tác chiến tên lửa.

Sauk hi phân tích kỹ các thông tin và dữ liệu có được, Không quân Mỹ đã áp dụng ngay các biện pháp tổ chức và kỹ thuật để đối phó với tên lửa phòng không Bắc Việt. Hiệu quả sử dụng tên lửa phòng không giảm đột ngột.

Ho so moi phong khong Viet Nam: Doi thu ngang tam
Máy bay trinh sát không người lái AQM-34

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, tuy Mỹ đã mất tới 578 chiếc máy bay trinh sát không người lái AQM-34, nhưng theo các tướng lĩnh và báo chí Mỹ thì những dữ liệu mà các máy bay này thu thập được về các tổ hợp phòng không Xô Viết, nếu tính theo giá trị, đã hoàn lại toàn bộ vốn cho chương trình sử dụng máy bay trình sát không người lái Mỹ.

Các máy bay của Không quân và Hải quân Mỹ được lắp thêm container phát nhiễu chủ động.

Thứ Năm, 26/07/2018 07:45

Báo Đất Việt trên Facebook
.


Sự Kiện