Phòng không Việt Nam-đấu sức và đấu trí với Không quân Mỹ

(Hồ sơ) - Để có phi công Việt Nam tăng khả năng phát hiện kịp thời các máy bay của đối phương và hoạt động có hiệu quả trong điều kiện tầm nhìn hạn chế...

Tổng cộng trong các lần phóng đó tên lửa phòng không đã bắn rơi 223 máy bay, tính trung bình 3,48 quả đạn tên lửa phòng không có điều khiển /một máy bay Mỹ.

Từ khi Bắc Việc đưa các tổ hợp tên lửa phòng không vào tham chiến đã buộc các phi công Mỹ phải từ bỏ cách bay quen thuộc được coi là an toàn ở độ cao trung bình và phải chuyển sang bay thấp, - ở độ cao này tuy mối đe dọa từ tên lửa phòng không ít hơn nhưng nguy cơ bị pháo phòng không bắn hạ lại tăng lên nhiều lần.

Theo các nguồn số liệu của Liên Xô thì đến tháng 3/1968, pháo phòng không Bắc Việt đã hạ tới 1.532 máy bay Mỹ.

Sau khi Bộ Tư lệnh Mỹ đã nhận thức đầy đủ sự nguy hiểm của các tổ hợp tên lửa phòng không do Liên Xô sản xuất, ngoài những phương tiện thường được sử dụng để đối phó như ném bom vào chính các trận địa tên lửa, phát nhiễu chủ động và thụ động, Mỹ bắt đầu chế tạo các máy bay chuyên dụng để không kích các tổ hợp tên lửa phòng không và các radar quan sát. Trong năm 1965, 6 chiếc F-100F Super Sabre hai chỗ đầu tiên đã được cải hoán thành phiên bản Wild Weasel (Chồn hoang).

Biến thể này có chức năng phát hiện, nhận dạng và tiêu diệt đài radar và các trạm dẫn đường tên lửa.

Phiên bản F-100F Wild Weasel có lắp các hệ thống điện tử được thiết kế riêng cho máy bay trinh sát tầm cao U-2.

Chúng gồm các thiết bị AN/APR-25 phát hiện và định hướng nguồn phát sóng radar có khả năng bắt các tín hiệu của các radar trạm dẫn đường các tổ hợp tên lửa phòng không và pháo phòng không. Tổ lái máy bay gồm phi công và một sỹ quan điều khiển các trang thiết bị vô tuyến điện tử.

Các F-100F biến thể này có nhiệm vụ tiêu diệt các mục tiêu do chính nó phát hiện bằng tên lửa không điều khiển 70 ly – lắp trong 2 khối LAU-3 treo dưới cánh với 14 quả tên lửa không điều khiển.

Các “Chồn hoang ” của Không quân Mỹ sau khi phát hiện được mục tiêu, thường “đánh dấu” mục tiêu bằng cách phóng tên lửa không điều khiển, tiếp theo đó sẽ là các tốp máy bay tiêm kích- ném bom và máy bay cường kích lao tới công kích để hủy diệt mục tiêu.

F-100F Wild Weasel của Không đoàn không quân tiêm kích chiến thuật số 6234 Không quân Mỹ
  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (còn tiếp)

Thứ Tư, 18/07/2018 07:24

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện