Phòng không Thụy Điển: Tích hợp với NATO, chống Tu-16

(Lực lượng vũ trang) - Vào nửa đầu những năm 1980, Chính phủ Thụy Điển tuy nghiên cứu đề xuất của Không quân nước này về việc tự sản xuất máy bay tiêm kích.

Kì trước: Sức mạnh phòng không Thụy Điển: Chuẩn bị chiến tranh

Nhưng chính phủ vẫn để ngỏ khả năng mua các Dasault Aviation “Mirage -2000”, General Dynamics F-16 “ Fighting Falcon”, McDonnel Douglas F/A-18А/В “Hornet” và Northrop F-20 “Tigershark”.

Cuối cùng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Chính phủ Thụy Điển quyết định giao Hãng SAAB của mình triển khai thiết kế máy bay tiêm kích mới.

Tiêm kích JAS-39A của SAAB theo dự án này sử dụng một động cơ “Volvo Flygmotor” RM12 (biến thể sản xuất theo giấy phép từ động cơ General Electrics F404 sử dụng cho F/A-18A/B).

Trọng lượng cất cánh tối đa của JAS- 39A không vượt quá 11 tấn. Đây là loại máy bay tiêm kích thế hệ bốn có giá mua và chi phí khai thác rẻ nhất thế giới. Nếu tính theo giá bán thì chỉ có MiG-29 hiện đại hóa mới có khả năng cạnh tranh với “Grippen”.

Chiếc máy bay tiêm kích JAS-39A Grippen đầu tiên đưa vào trang bị cho Không quân Thụy Điển vào tháng 11/1994. Việc chuyển giao “Grippen “ được tiến hành theo 3 đợt.

Phong khong Thuy Dien: Tich hop voi NATO, chong Tu-16
JAS-39 Gripen

Vũ khí của JAS -39 là (1) pháo một nòng 27 ly “ Mauser” BK27 với cơ số đạn 120 viên . Thời kỳ đầu máy bay này chỉ có thể mang tên lửa có điều khiển tầm gần AIM-9L Sidewinder (Rb74) với đầu tự dẫn tầm nhiệt .

Nhưng vào giữa năm 1999, “Grippen” được trang bị tên lửa có điều khiển tầm trung AMRAAM AIM-120 (Rb99). Ngoài tên lửa Mỹ IM -9L (Rb74), bắt đầu từ biến thể JAS-39C, “ Grippen” có thể được trang bị tên lửa có điều khiển do Pháp sản xuất là MICA-EM.

Radar trên máy bay Ericsson PS-05/A được thiết kế để sử dụng các tên lửa trang bị hệ thống dẫn đường radar chủ động.

“Grippen” có thể mang 4 tên lửa có điều khiển tầm trung và tấn công đồng thời 4 mục tiêu. Radar trên máy bay có thể bám thêm 10 mục tiêu trên không nữa .

Đến cuối những năm 1990, các kỹ sư Thụy Điển bắt đầu nghiên cứu cải tiến trang bị của máy bay này để nó có khả năng tự động nhận dữ liệu từ radar trên các máy bay phát hiện từ xa và điều khiển Saab 340 AEW & C.

Đến thời điểm hiện tại, trong Không quân Thụy Điển, các máy bay tiêm kích “Grippen” đang thay thế các máy bay đánh chặn có trong trang bị trước đó. Mặc dù theo đánh giá của các chuyên gia quân sự Thụy Điển thì AJ-37 Viggen nếu được hiện đại hóa thì vẫn có thể trực chiến.

Theo số liệu của Military Balance 2016 thì đến cuối năm 2016, Không quân Thụy Điện đang có 50 chiếc 50 JAS-39A, 13 chiếc huấn luyện – chiến đấu JAS-39B, 60 chiếc đã hiện đại hóa JAS-39C và 11 chiếc hai chỗ ngồi JAS-39D.

Trong tương lai gần, các biến thể cải tiến JAS-39A и JAS-39B sẽ được thay thế bằng JAS-39Е và JAS-39F.

Phong khong Thuy Dien: Tich hop voi NATO, chong Tu-16
Ảnh vệ tinh Google earth: các máy bay tiêm kích JAS-39 Gripen trên bãi đậu tại Căn cứ không quân Ronneby .

Lực lượng không quân tiêm kích Thụy Điển được bố trí tại các căn cứ: Lidköping - Không đoàn Skaraborg (F7), Ronneby- Không đoàn Blekinge (F-17), Lulea - Không đoàn Norrbotten (F21).

Trong trường hợp xảy ra chiến tranh, các máy bay này sẽ được phân tán đến các đường băng dự bị (trong đó có cả các đoạn đường cao tốc được đã được cải tạo thành đường băng cất –hạ cánh )

Phong khong Thuy Dien: Tich hop voi NATO, chong Tu-16

Bắt đầu từ giữa những năm 1960, mặc dù vẫn tuyên bố trung lập, nhưng Thụy Điển đã tích hợp hệ thống phòng không của mình với hệ thống phòng không của NATO NATO tại Châu Âu.

Thụy Điển cũng là nước đầu tiên tại Châu Âu thiết lập hệ thống điều khiển các phương tiện phòng không chủ động tự động hóa STRIL- 60, còn trước cả NATO.

Trước đó, nước này sử dụng hệ thống STRIL-50 kết nối bằng những tuyến liên lạc dây dẫn các đài radar cố định, các trạm quan sát bằng mắt thường trên bờ và một số trung tâm điều khiển để thu thập, xử lý, hiển thị và cung cấp tức thời các thông tin cần thiết để giải quyết các nhiệm vụ phòng không.

Hệ thống STRIL-50 được xây dựng theo sơ đồ bố trí phòng không của Anh và toàn lãnh thổ Thụy Điển được chia thành 11 sector (khu vực) phòng không.

Hệ thống STRIL-60 được máy tính hóa do Bộ Quốc phòng Thụy Điển kết hợp với Công ty Marconi Electronic Systems của Anh thiết kế, hệ thống này đảm bảo khả năng điều khiển không chỉ các máy bay tiêm kích- đánh chặn mà còn cả các pháo phòng không, các tổ hợp tên lửa phòng không và các phương tiện phòng không của Hải quân Thụy Điển.

Một số thành phần riêng rẽ của hệ thống này bắt đầu được đưa khai thác từ năm 1962. Năm 1964, hoàn thành thiết kế thành phần chủ yếu của hệ thống điều khiển tự động – tổ hợp thiết bị xử lý và hiển thị thông tin radar Digitrak.

Tổ hợp hiển thị thông tin Digitrak do Hãng SRT Thụy Điển thiết kế có một loạt các tính năng được đánh giá là tốt nhất so với các sản phẩm có cùng chức năng của các nước NATO Châu Âu.

Các thành phần chủ yếu của Digitrak là: máy tính “Sensor“, các bộ hiển thị tình huống trên không, khối quét phương vị, phương tiện liên lạc và các trung tâm xử lý dữ liệu. Đảm bảo cho 16 máy tính có thể làm việc đồng thời nhờ cơ sở mạng máy tính nội bộ - và đây là một thành tựu lớn của công nghiệp quốc phòng Thụy Điển nếu tính tới trình độ công nghệ thế giới giữa những năm 1960.

Mỗi máy tính “Sensor” có thể xử lý kế quả bám tự động đến 200 mục tiêu trên không. Vào thời gian đó, tổ hợp Digitrak thừa sức nhận dạng và xử lý các tham số của vài trăm mục tiêu trên không.

Trong những năm 1960, giới chức quân sự Thụy Điển cho rằng mối đe dọa chủ yếu đối với lãnh thổ nước này là các máy bay ném bom Xô Viết Tu-16.

Chủ Nhật, 25/12/2016 14:04


Báo Đất Việt trên Facebook
.
Loading...


Sự Kiện