Sức mạnh phòng không Thụy Điển: Bắt chết máy bay Nga?

(Lực lượng vũ trang) - Thụy Điển ngày càng có xu hướng ngả sang NATO. Nước này vẫn hết sức quan ngại trước mối đe dọa từ các chuyến bay của máy bay Nga.

Trong thập kỷ đầu tiên sau Thế chiến thứ hai, vũ khí phòng không mặt đất của Thụy Điển chủ yếu là các pháo phòng không 105, 75 và 40mm.

Kì trước: Phòng không Thụy Điển: Tích hợp với NATO, chống Tu-16

Vũ khí phòng không mặt đất

Những sản phẩm do Hãng “ Bofors” nước này chế tạo và các đài radar nhập nhập từ Mỹ.

Tuy nhiên, giới lãnh đạo chính trị- quân sự Thụy Điển nhanh chóng hiểu rằng chỉ mình pháo phòng không thì không có đủ khả năng chống lại các máy bay ném bom hiện đại, - thêm nữa, lực lượng máy bay đánh chặn Thụy Điển có thể chỉ đủ để đối phó với các máy bay tiêm kích hộ tống máy bay ném bom, chưa kể khả năng chúng bị khóa chặt ngay trên các sân bay. Cần thêm loại vũ khí phòng không mới.

Cuối những năm 1960, Thụy Điển mua của Mỹ tổ hợp tên lửa phòng không vác vai FIM-43 Redeye ( theo cách gọi Thụy Điển – RBS 69 ) và tổ hợp tên lửa phòng không tầm trung MIM-23 Hawk. Trong những năm 1980, các tổ hợp “ Hawk ” của Thụy Điển đã được hiện đại hóa nhằm tăng độ tin cậy, khả năng chống nhiễu và tăng xác xuất tiêu diệt mục tiêu.

Suc manh phong khong Thuy Dien: Bat chet may bay Nga?
Tổ hợp tên lửa phòng không Bloodhound

Năm 1965, Thụy Điển mua tiếp của Anh 9 đại đội tên lửa phòng không tầm xa Bloodhound.

Bloodhound tại Anh được đưa ra khỏi trang bị năm 1990, còn tại Thụy Điển – nó trực chiến đến hết năm 1999.

Song song với việc mua các phương tiện phòng không từ nước ngoài, Thụy Điển bắt đầu công tác nghiên cứu hoàn thiện các loại vũ khí phòng không hiện có lúc đó và tự chế tạo các mẫu mới. Năm 1951, các kỹ sư nước này đã chế tạo loại pháo mới Bofors L70 ( phát triển từ pháo phòng không 40 ly Bofors L60) bắn loại đạn mạnh hơn 40x364R, sơ tốc đầu đạn lên đến 1.030 m/s.

Tháng 11/1953 , Bofors L70 được công nhận là pháo phòng không chuẩn của NATO . Đã có hàng nghìn khẩu Bofors L70 được đưa vào trang bị . Bofors L70 có nhiều phiên bản, phiên bản cuối cùng có tốc độ bắn 330 phát/ phút.

Suc manh phong khong Thuy Dien: Bat chet may bay Nga?
Bofors L70

Pháo phòng không Bofors L70 hiện vẫn đang trực chiến. Hỏa lực của khẩu đội pháo được điều khiển bằng hệ thống điều khiển máy tính hóa.

Các đầu đạn nổ mảnh 40 ly của pháo có điểm nổ được lập trình. Bofors L70 được lắp trên các xe chiến đấu bộ binh (BMP) CV9040 và tổ hợp pháo phòng không tự hành CV9040AAV .

Suc manh phong khong Thuy Dien: Bat chet may bay Nga?
Pháo phòng không tự hành CV 9040 AAV

Điểm khác nhau bên ngoài quan trọng nhất của tổ hợp pháo phòng không tự hành so với BMP là có radar sục sạo “ Tales” TRS 2620 lắp phía sau tháp pháo (ảnh).

Đã có 27 tổ hợp CV 9040 AAV được xuất xưởng đến cuối năm 90 và đó là tổ hợp pháo phòng không tự hành duy nhất có trong trang bị của Quân đội Thụy Điển. Mục tiêu chủ yếu của CV 9040 AAV là các máy bay lên thẳng chiến đấu.

Năm 1967, Thụy Điển bắt đầu triển khai thiết kế tổ hợp tên lửa phòng không tầm gần. Cùng với tổ hợp tên lửa, các chuyên gia nước này cũng thiết kế -chế tạo các đài radar xung – doppler phát hiện và chỉ mục tiêu PS-70/R, làm việc ở dải tần 5,4 - 5,9 GHz. Sau đó radar này nổi tiếng với tên gọi PS-70 Giraffe.

Hiện nay PS-70 Giraffe có một số biến thể . Ăng ten của radar bố trí ở độ cao 12m. PS-70 Giraffe có thể lắp trên các khung gầm xe khác nhau , trong đó có xe ô tô tải ba cầu Tgb-40 và xe vận tải bánh xích Bv-206. Thời gian triển khai radar không quá 5 phút. Một kíp trắc thủ gồm 5 người, đảm bảo bám 3 mục tiêu và cung cấp dữ liệu cho 9 khầu đội hỏa lực.

Suc manh phong khong Thuy Dien: Bat chet may bay Nga?
PS-70 Giraffe

Phiên bản đầu tiên có cự ly phát hiện mục tiêu 40 km được sử dụng để điều khiển hỏa lực các pháo phòng không 20 và 40 ly, truyền dữ liệu chỉ mục tiêu cho tổ hợp tên lửa phòng không tầm gần RBS-70.

Tiếp sau đó là các biến thể PS-701, PS-707, PS-90, Giraffe 1X, Giraffe 4A và Giraffe 8A.

Hiện nay các radar Thụy Điển họ này được giới quân sự đánh giá là một trong những radar tốt nhất trong những radar có cùng chức năng (cùng lớp).

Các biến thể mới nhất của loại radar này là các radar 3 tọa độ mạng ăng ten chủ động quét (scan) tự động và có thể phát hiện mục tiêu ở cự ly tới 180 km.

Tổ hợp tên lửa phòng không dẫn đường laser đầu tiên của Thụy Điển là RBS -70 được đưa vào trang bị năm 1977.

Mặc dù nó được phân loại là tổ hợp tên lửa vác vai, nhưng ngay từ khâu thiết kế, nó đã được tính toán để có thể lắp đặt trên các khung gầm xe khác nhau. RBS-70 trong các lực lượng vũ trang Thụy Điển đảm bảo phòng không cho các đơn vị cấp “ tiểu đoàn – đại đội”. Trọng lượng tổ hợp hơn 100 kg.

Tầm bắn của phiên bản thứ nhất là 5.000 m, độ cao tiêu diệt mục tiêu – 3.000 m. Tên lửa Rb-70 của tổ hợp sử dụng đầu tác chiến mảnh- định hướng – các biến thể tên lửa phòng không có điều khiển mới nhất có thể xuyên lớp thép 200 mm.

Việc dẫn đường bằng laser và đầu tác chiến tổng hợp cho phép sử dụng tổ hợp này đến tiêu diệt cả các mục tiêu trên mặt đất và trên mặt nước .

Suc manh phong khong Thuy Dien: Bat chet may bay Nga?
Tổ hợp tên lửa phòng không RBS-70

Thành phần của RBS-70: - 2 tên lửa có điều khiển trong container ( ống) vận chuyển – phóng ( tổng trọng lượng 48 kg); - Khối dẫn đường (35 kg), gồm kính ngắm quang học và thiết bị chiếu laser; - Thiết bị nhận biết “ địch –ta” ( nặng 11 kg), - Nguồn nuôi ( máy phát điện) và giá 3 chân (24 kg).

Thứ Ba, 27/12/2016 13:31


Báo Đất Việt trên Facebook
.
Loading...


Sự Kiện