Số phận đen đủi của chiến đấu cơ J-8

(Quốc phòng) - Mục tiêu đề ra lúc đó là: loại chiến đấu cơ mới phải có tốc độ Mach 2,2, trần bay 20.000m, bán kính chiến đấu từ 750-1.000 km, được trang bị ra đa điều khiển hỏa lực mạnh hơn cùng với tên lửa không đối không tầm trung.Kế hoạch này bắt đầu được hai công ty hàng không lớn của Trung Quốc là Shenyang và Chengdu triển khai.

Chengdu J-7 (nhái MiG-21 của Liên Xô) lúc đó là xương sống của không quân Trung Quốc.

Trong khi viện thiết kế Shenyang đề xuất mẫu máy bay mở rộng từ Chengdu J-7 với hai động cơ phản lực mang tên J-8 thì Chengdu lại đưa ra mẫu J-9 trang bị một động cơ phản lực cánh quạt đẩy và cặp cánh nhỏ ở mũi máy bay.Cuối cùng, quân đội Trung Quốc đã chấp nhận mẫu J-8 và chính thức phát triển từ năm 1965. J-9 sau này trở thành khái niệm cơ sở cho sự hình thành chiến đấu cơ đa năng J-10.

Quá trình thử nghiệm bị gián đoạn tới 10 năm, năm 1981, J-8 chính thức được biên chế trong không quân giải phóng nhân dân Trung Hoa (PLAAF).

Phát triển từ tháng 9/1965, đến năm 1969, nguyên mẫu J-8 được bay thử đầu. Tuy nhiên, Cuộc đại cách mạng văn hóa vô sản nổ ra đã làm gián đoạn chương trình. Mãi tới tháng 12/1979, Shenyang J-8 mới được công nhận đạt yêu cầu và phục vụ không quân Trung Quốc, năm 1981. J-8 Finback “Cá voi lưng xám” (theo cách đặt tên hiệu của NATO) là máy bay tiêm kích đánh chặn siêu âm hai động cơ. Cửa hút khí tăng lực động cơ nằm ở đầu mũi ngoài ra còn có hai cửa hút khí phụ nằm ở gốc cánh. Shenyang J-8 còn được trang bị hai pháo cỡ 30mm và bốn giá treo trên cánh mang được 2.500 kg vũ khí.So với J-7, hình dáng bên ngoài của J-8 không có nhiều khác biệt nhất là cặp cánh tam giác lớn. Sự thay đổi lớn nhất nằm ở hai động cơ tuốc bin phản lực Wopen-7B.

Ngoại hình "cá voi lưng xám" J-8 giống hệt J-7.

J-8 trang bị hai động cơ tuốc bin phản lực WP-7.

Ngoài ra, trong quá trình phát triển J-8, Trung Quốc đã không thể đạt được những mục tiêu ban đầu do tiến độ phát triển các thiết bị điện tử hàng không và vũ khí không động bộ. Ví dụ, Trung Quốc dự định trang bị cho J-8 loại pháo bốn nòng 30 mm có tốc độ bắn 1.600 viên/phút nhưng rốt cuộc chỉ có hai pháo 30 mm. Trung Quốc định trang bị cho J-8 loại tên lửa không đối không tầm trung PL-4. Tuy nhiên, khi J-8 được đưa vào phục vụ nó chỉ có loại tên lửa đối không tầm ngắn PL-2 (tầm bắn 7 km). Kể cả loại ra đa điều khiển hỏa lực mới đầy hứa hẹn cũng không hề có.Xét toàn diện, J-8 không hề có sự vượt trội nào đáng kể so với J-7. Chỉ có chừng 30-50 chiếc J-8 được sản xuất.Không để lại nhiều dấu ấn, J-8 nhanh chóng bị loại bỏ vào những năm 1990. Một bài học cho Trung Quốc khi đưa ra mục tiêu quá cao trong khi điều kiện khoa học – kỹ thuật còn yếu kém.Tuy số lượng ít, nhưng do phát triển trong thời gian dài nên Trung Quốc kịp cho ra một số biến thể của J-8:

JZ-8 là phiên bản của J-8 nhưng không có khả năng chiến đấu mà tập trung vào thực hiện vai trò trinh sát chiến thuật. JZ-8 có tầm hoạt động khoảng 2.000 km và trần bay trung bình từ 9.500m tới 15.000m.

J-8I là phiên bản nâng cấp của J-8 có khả năng chiến đấu trong mọi thời tiết, về cơ bản thiết kế khí động học và động cơ vẫn là của J-8, nhưng được đổi mới hệ thống điện tử và vũ khí: sử dụng ra đa điều khiển hỏa lực kiểu 204 (JL-7), kính ngắm cho pháo SM-8A, thiết kế lại ghế phóng khẩn cấp và hệ thống cung cấp oxy trong buồng lái.

Về trang bị vũ khí, loại máy bay được thay thế pháo 30 mm bằng pháo cỡ 23 mm. Vẫn có bốn giá treo trên cánh mang tên lửa không đối không tầm ngắn PL-2B (tầm bắn 10 km) và PL-5 (tầm bắn 10 km). Chỉ có một số lượng rất nhỏ J-8I sản xuất.

Trung Quốc còn trang bị hệ thống đối phó trả đũa điện tử (ECM) cho J-8I, biến nó thành J-8E.

Thứ Hai, 10/05/2010 23:48

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện