Tin xấu cho Shoigu: Mỹ bất ngờ đuổi kịp Avangard Nga?

(Vũ khí) - Không có số liệu về các tính năng kỹ-chiến thuật của khối tác chiến siêu thanh C-HGB. Tốc độ của nó như thế nào, nó đã bay xa được bao nhiêu km?

Xin tiếp một bài bàn về chuyên đề vũ khí- trang bị kỹ thuật quân sự của chuyên gia quân sự, kỹ sư thiết kế tên lửa Vladimir Tuchkov với tiêu đề và phụ đề trên (cũng là để bổ sung cho: “Báo Trung Quốc: Chỉ một nước có vũ khí siêu thanh” (DVO,28/3/2020). Bài đăng trên “Svobodnaia Pressa” ngày 24/3/2020.

Tin xau cho Shoigu: My bat ngo duoi kip Avangard Nga?
Ảnh: ZUMAPRESS.com/ Global Look Press

Bộ Quốc phòng Mỹ mới ra thông báo cho biết hôm thứ Năm tuần trước (19/3/2020), Mỹ đã phóng thử nghiệm quả tên lửa STARS-4 mang đầu tác chiến siêu thanh bay cơ động- (Common-Hypersonic Glide Body-C-HGB) từ một trường bắn tên lửa trên quần đảo Hawai trên Thái Bình Dương.

Kết quả thử nghiệm được đánh giá là thành công –khối tác chiến C-HGB đạt tốc độ siêu thanh và đánh trúng một mục tiêu định trước.

Cuộc thử nghiệm này do Lục quân và Hải quân Mỹ phối hợp tổ chức, cùng tham gia còn có Cơ quan Phòng thủ chống Tên lửa Mỹ.

Đây là đợt thử nghiệm thứ hai. Đợt đầu tiên diễn ra ngày 30/10/ 2017 cũng tại trường bắn tên lửa nói trên.

Trong thông báo của Lầu Năm Góc không có số liệu về các tính năng kỹ- chiến thuật của khối tác chiến siêu thanh C-HGB. Ví dụ như: tốc độ của nó như thế nào, nó đã bay xa được bao nhiêu km trong lần thử nghiệm mới nhất này. Chỉ có thông tin rằng tốc độ tối đa của C-HGB đã vượt tốc độ siêu thanh “sàn” (tức5 M).

Cũng không có dữ liệu nào về cách nó được dẫn đường tới mục tiêu ra sao, các tính chất động lực học khi nó cơ động ở tốc độ siêu thanh như thế nào, độ cao bay và đặc tính quỹ đạo bay...

Thay cho tất cả những thông tin được quan tâm đó, lầu Năm Góc chỉ giới thiệu một bức ảnh- nhưng rõ ràng là nhằm đánh lạc hướng– trên ảnh chỉ có một vật thể hình khối cao hơn viên sỹ quan hải quân Mỹ đứng cạnh đó khoảng bốn cái đầu.

Vấn đề là ở chỗ- trên thực tế thì C-HGB phải là một “glider” (tàu lượn). Và, thành thử, nó không thể có hình dạng đối xứng theo trục tâm dù theo bất kỳ cách nào. Trong khi trên bức ảnh đó ta lại thấy hình dạng kiểu như một quả bom hàng không điển hình, -thậm chí còn không phải là một quả bom có điều khiển.

Về hình dạng của các glider, chúng ta đã có một số hình dung nhất định, lấy ví dụ, qua các ảnh chụp khối siêu thanh tác chiến bay “Avangard” mới được trang bị cho tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) phóng từ hầm phóng UR-100N UTTX của Nga vào cuối năm ngoái.

Trong tương lai, “Avangard” sẽ được trang bị cho kiểu ICBM mới nhất đang được thử nghiệm là “Sarmat”. Về hình dạng, có thể nói một cách rất hình ảnh và tương đối là "Avangard", gần nhưcó “có hình dẹt", nghĩa là nó có cánh để tạo lực nâng, nếu không thì sẽ không thể nào “lượn” được. Khối tác chiến bay siêu thanh Nganói trên tăng tốc đến 20 M. Công suất đầu nhiệt hạch- từ 800Kt đến 2 Mt.

Ngoài ra, còn có một phiên bản khối siêu thanh DF-ZF của Trung Quốc- nó có thể đạt tốc độ tới 10 M. Công tác thiết kế chế tạo DF-ZF sắp hoàn thành. Thiết bị này bắt đầu được đưa vào thử nghiệm năm 2014. Sau đó 2 năm, kết thúc tất cả các lần bay thử nghiệm.

Và, theo các chuyên gia, DF-ZF của Bắc Kinh có thể được đưa vào trang bị cho PLA vào cuối năm nay.

Tin xau cho Shoigu: My bat ngo duoi kip Avangard Nga?

Với Nga, khoảng thời gian tính từ khi triển khai công tác nghiên cứu khoa học trong lĩnh vực chế tạo kiểu vũ khí hoàn mới với tốc độ bay không tưởng như vậy cho đến khi có được các mẫu hoàn chỉnh-  mất hơn 30 năm. Cụ thể: vào giữa những năm 80, Tập đoàn chế tạo máy Reutov (nơi cũng thiết kế- chế tạo tên lửa chống hạm siêu thanh”Zỉrcon”) đã triển khai thực hiện đề án mang mã số “4202”.

Còn thời điểm ra quyết định triển khai sản xuất hàng loạt các khối tác chiến siêu thanh bay mang tên "Avangard” – sản phẩm của đề án đó- thì mãi đến năm 2018. Và trong suốt ba thập kỷ đó (trừ thời kỳ “loạn lạc” và khủng hoảng do sự sụp đổ của Liên Xô), các công trình sư Tập đoàn Reutov với sự hỗ trợ củancác nhà khoa học thuộc nhiều viện hàn lâm khác nhau của Nga đã chế tạo thành công loại vũ khí độc đáo nói trên. Và sau nữa đó, sau nhiều lần thử nghiệm kéo dài, đã hoàn thiện và sản xuất nó.

Còn các công trình sư- kỹ sư người Mỹ làm việc tại Tập đoàn Dynetics Technical Solutions (DTS) khi thiết kế khối tác chiến bay C-HGB đã không phải bắt đầu từ con số không.

Họ đã chọn được một dự án chế tạo khối tác chiến kiểu này do các Phòng thí nghiệm quốc gia Sandia trực thuộc Bộ Năng lượng Hoa Kỳ đề xuất từ giữa những năm 2000.

Hai phòng thí nghiệm chuyên nghiên cứu xử lý các vấn đề thiết kế thành phần phi hạt nhân cho vũ khí hạt nhân trong số này đã chế tạo được các nguyên mẫu đầu tiên của đầu tác chiến siêu thanh thử nghiệm (Advanced Hypersonic Weapon - AHW). AHW đã được thử nghiệm hai lần –trong các năm 2011 và 2014.

Trong lần thử nghiệm năm 2011, AHW đạt tốc độ 8 M. Khối tác chiến sau khi bay được 3.700 km đã rơi xuống đúng khu vực được tính toán trước trên biển.

Nhưng lần thử nghiệm đó chỉ theo đuổi một số mục đích hạn chế - kiểm tra khả năng chịu nhiệt của thiết bị, nghiên cứu các đặc tính khí động học của khối khi bay, kiểm tra khả năng đạt được cự ly bay tối đa theo tính toán.

Khi đó đã không tiến hành các thử nghiệm kiểm tra khả năng cơ động và điều khiển AHW. Chuyến bay thử nghiệm thứ hai tiến hành năm 2014 đã không thành công. Tên lửa mang AHW mất kiểm soát ngay ở giây thứ tư sau khi phóng, - vì thế nó đã được lệnh tự hủy.

Nhân tiện cũng xin nói là đã có những bức ảnh chụp khối AHW, và AHW đó khác hoàn toàn với ảnh C-HGB mới đây do Lầu Năm Góc cung cấp để công chúng tiếp cận và“chiêm ngưỡng”.

Và với “hành trang” không quá lý tưởng như vậy, DTS bắt đầu khẩn cấp hoàn thiện các “bán thành phẩm” nói trên- biến chúng thành phiên bản C-HGB được thử nghiệm như đã nói.

Và lý do để giải thích “tính cấp bách của đề tài” là như sau: số là sau khi V. Putin đọc Thông điệp gửi Quốc hội và cho trình chiếu đoạn clip về những thành tựu mới của Nga trong lĩnh vực chế tạo vũ khí chiến lược hiện đại nhất, Lầu Năm Góc bắt đầu cảm thấy thực sự “bồn chồn”.

Những ảo tưởng cho rằng chiến thắng của Mỹ trong cuộc Chiến tranh Lạnh là chiến thắng cuối cùng và không thể đảo ngược đã tan biến.

Thứ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Michael Griffinsau đó đã liên tục “ném bom” Quốc hội Mỹ bằng các bản báo cáo báo động rằng cả Nga và Trung Quốc đã tiến quá xa về phía trước trong lĩnh vực chế tạo vũ khí siêu thanh, nên vì thế đã tạo ra một mối đe dọa thực sự đối với an ninh quốc gia Mỹ.

Và ông đã thành công- Quốc hội Mỹ đã chịu chi những khoản tiền cực kỳ lớn để tiến hành công tác nghiên cứu khoa học- thiết kế thử nghiệm vũ khí siêu thanh.

Tiền đã nhận, và ngay lập tức Bộ Quốc phòng Mỹ đã cho triển khai một số dự án nghiên cứu thiết kế- thử nghiệm vũ khi siêu thanh cho tất cả các quân chủng của Các Lực lượng Vũ trang Mỹ- Lục quân, Hải quân, Không quân và Quân đoàn Lính thủy Đánh bộ. Các tập đoàn công nghiệp quốc phòng hàng đầu như“Lockheed Martin”, “Raytheon” và “Boeing” đã gần như ngay lập tức thâu tóm các hợp đồng liên quan.

Trong các hướng nghiên cứu (chương trình) thì C-HGB được ưu tiên đặc biệt. Dự kiến chúng sẽ được trang bị cho những tên lửa mới chế tạo trong khuôn khổ Chương trình “Long Range Hypersonic Weapon” (LRHW)- “Vũ khí siêu thanh tầm xa".

Đó sẽ là một tổ hợp mặt đất. Tuy nhiên, cũng đã có kế hoạch cải hoán và phát triển để trang bị tổ hợp cho các tàu mặt nước và tàu ngầm - chương trình này có tên là “Conventional Prompt Strike” –CPS- “Đòn tấn công nhanh quy ước”.

Dự án LRHW với nhà thầu chính là Tập đoàn “Lockheed Martin” (Công ty DTS đã bị đẩy xuống vị trí nhà thầu phụ) đang được thực hiện với tiến độ rất gấp rút. Ngay trong năm 2021 tới, đã có kế hoạch bắt đầu thử nghiệm toàn bộ tổ hợp “đủ cơ số”, có nghĩa là thử nghiệm cả tên lửa nhiên liệu rắn tầm trung mới AUR (All-Up-Round) được trang bị C-HGB. Và vào năm 2023, dự kiến sẽ triển khai đại đội đầu tiên với trang bị vũ khí là các tổ hợpsiêu thanh.

Vào đầu năm nay, nhờ có một slide về dự án LRHW được giới thiệu trong một hội nghị của Cục các công nghệ quan trọng và phát triển tăng tốc của Quân đội Mỹ xuất hiện trên Internet, chúng ta đã có thể có được một số thông tin tương đối chi tiết liên quan đến các khả năng của tổ hợp này.

Tổ hợp sẽ được lắp trên khung gầm xe bánh lốp- tương tự như khung gầm của tổ hợp tên lửa phòng không “Patriot”. Xe chiến đấu sẽ có hai container vận chuyển- phóng cùng tên lửa AUR mang C-HGB.

Sau khi phóng, khi tốc độ tên lửa đạt8-10 M, khối tác chiến sẽ tách khỏi tên lửa, bắt đầu vừa bay vừa cơ động và phanh tự nhiên (giảm tốc độ) trong bầu khí quyển. Dù vậy, ởgiai đoạn cuối của quỹ đạo bay, tốc độ khối tác chiến vẫn sẽ vượt quá 5 M. Theo các chuyên gia, cự ly bay của C-HGB, nếu tính đến cả tầm bắn của tên lửa, có thể đạt tới 4.000-5.000 km.

Tổ hợp vũ khí siêu thanh trang bị cho Hải quân, nếu theo đúng kế hoạch, sẽ sẵn sàng trước năm 2028. Tổ hợp này trước hết sẽ được trang bị cho các phiên bản hiện đại hóa mới nhất của lớp tàu ngầm đa năng“Virginia”.

Từ thực trạng chương trình vũ khí siêu thanh của Mỹ như đã nói, có thể rút ra hai kết luận. Thứ nhất- hai năm trước đây, khi mà trong tayngười Mỹ trên thực tế gần như còn chưa có gì (vũ khí siêu thanh), ngay cả mới trong các dự án, thì nhiều chuyên gia cho rằng người Mỹ chỉ có thể đuổi kịp Nga trong lĩnh vực này ít nhất là phải sau từ 8-10 năm nữa.

Tuy nhiên, rất nhiều khả năng là họ sẽ có những kết quả thực tế- những kết quả ở quy mô công nghiệp–sớm hơn dự báo như trên rất nhiều.

Và thứ hai- một điều đã trở nên rất rõ ràng - việc Mỹ rút khỏi Hiệp ước INF là cần thiết cho Mỹ để chế tạo các tên lửa tầm trung, trong đó có cả những tên lửa sẽ được sử dụng trên các tổ hợp LRHW mặt đất.

Và tất cả những phát biểu, tuyên bố về “Iskander” Nga đơn giản chỉ là một tấm bình phong và một màn khói (để ngụy trang cho ý đồ trên của Mỹ).

  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

Chủ Nhật, 29/03/2020 07:24

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện