Jerusalem: Số phận Palestine và Israel

(Hồ sơ) - Tình trạng đối đầu A rập- Israel sẽ còn kéo dài rất lâu nữa...

Như đã biết, ngày 6/12/2017, Tổng thống Mỹ D. Trump tuyên bố công nhận Jerusalem là thủ đô chính thức của Israel. Các diễn biến sau đó tại khu vực này đã được đăng tải nhiều, xin không nhắc lại.

Để góp thêm một vài thông tin về những khía cạnh liên quan đến Jerusalem nói riêng và quan hệ A rập- Israel nói chung, xin giới thiệu bài viết của chuyên gia quân sự Nga quen thuộc – Aleksandr Khramchikhin, Phó giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự VHL KH Nga đăng trên tuần báo “Bình luận quân sự độc lập” ngày 1/12/2017 (tức trước thời điểm ra tuyên bố về Jerusalem của Tống thống Mỹ).

 Jerusalem: So phan Palestine va Israel
Người Israel áp giải tù binh A rập. Ảnh năm 1949

“Sau khi Đế chế Ottoman tan rã vào năm 1920, nước Anh được ủy quyền điều hành Palestine (khu vực lãnh thổ-ND),- nơi đang bùng nổ các cuộc xung đột ác liệt giữa người A rập và người Do Thái.

Cả người A rập lẫn người Israel có một điểm chung- đều căm ghét người Anh. Chính vì thế mà trong Chiến tranh thế giới lần thứ hai người A rập đã công khai ủng hộ Hitler.

Còn người Do Thái, vì những lý do dễ hiểu, không thể làm điều tương tự, nhưng họ chờ đến khi Chiến tranh kết thúc, sau khi những binh sỹ gốc Do Thái phục vụ trong Quân đội Anh Quốc đã tích lũy được những kinh nghiệm chiến đấu cần thiết, sẽ ngay lập tức quay súng chống lại người Anh.

Đế quốc sụp đổ

Sau khi đánh bại Hitler, Đế quốc Anh bắt đầu bước vào giai đoạn suy tàn nhanh chóng (người Mỹ cũng đã rất "nhiệt tình" giúp đỡ tiến trình này). Và đến lúc đó người Anh bàn giao trách nhiệm quản lý vùng đất Palestine cho một Ủy ban đặc biệt của Liên Hợp Quốc (LHQ), Ủy ban này đưa ra đề xuất thành lập hai quốc gia (nhà nước) – Quốc gia A rập và Quốc gia Do Thái và trao quy chế quốc tế cho thành phố Jerusalem.

Đại hội đồng LHQ vào tháng 11/1947 đã ủng hộ phương án nói trên nhưng, như có thể dự đoán trước là nó không làm cả người Do Thái lẫn người A rập thỏa mãn và chấp nhận.

Cả hai bên đều nhanh chóng tự vũ trang vì hiểu rằng chiến tranh là không thể tránh khỏi.

Vào tháng 12/1947, Liên đoàn các quốc gia A rập gồm Ai cập, Syria, Jordan, Li Băng, Iraq, A rập- Xê-ut và Yemen ra quyết định- sử dụng mọi biện pháp có thể để không cho phép thành lập Nhà nước Do Thái.

Về phần mình, người Do Thái lại rất hài lòng với một quyết định như vậy:

Nhà lãnh đạo của họ là Ben-Gurion tuyên bố rằng việc việc người A rập không công nhận Quốc gia Do Thái “cho phép chúng ta (người DoThái) hành động và đạt được những kết quả mà chúng ta sẽ không bao giờ đạt được bằng những phương pháp khác. Đối với chúng ta, đã xuất hiện cơ hội lấy lại tất cả những gì mà chúng ta có thể lấy”.

Chiến tranh bắt đầu

Đúng vào dịp Năm mới, ngày 1/1/1948, các nhóm chiến binh Do Thái là “Haganah”, “Irgun” và “Stern” phát động cuộc chiến tranh khủng bố tại Jerusalem với mục tiêu đẩy người A rập ra khỏi thành phố.

Nhóm quân A rập “Các chiến binh Thánh chiến” ngay lập tức đáp trả cũng bằng một cuộc chiến tranh khủng bố tương tự.

Ngoài ra, người A rập còn bắt đầu phong tỏa con đường từ Tel- Aviv đến Jerusalem được người Do Thái sử dụng để tiếp tế cho thành phố này. Người Do Thái buộc phải điều quân áp tải các chuyến hàng bằng các xe ô tô bọc thép tự chế lắp súng máy.

Đến một thời điểm nhất định thì chiến thuật này tỏ ra rất có hiệu quả, tuy nhiên, vào ngày 24/3, “các chiến binh Thánh chiến” đã phá hủy một đoàn xe Israel khi nó đang tìm cách chọc thủng vòng vây đến tiếp viện cho Jerusalem.

Người DoThái phải tiến hành một chiến dịch quy mô lớn ở đoạn đường hẹp nhất (theo đúng nghĩa đen) trên tuyến qua đèo Bab El Oued để cho các xe của mình đi qua. Nhiệm vụ trên đã được hoàn thành trong 3 ngày, và đến ngày 6/3, đoàn xe vận tải tiếp theo đã đến được Jerusalem.

Để phát tuy chiến quả, người Do Thái triển khai chiến dịch càn quét các làng A rập ở khu vực quanh đèo và đuổi người A rập ra khỏi các làng đó. Ngày 9/4, làng Deir Yassin gần đèo đã bị triệt hạ hoàn toàn với 254 người bị giết.

Bốn ngày sau đó, các chiến binh A rập tại Jerusalem đã tấn công một đoàn xe y tế Israel gồm 10 xe ô tô, giết 75 người, chủ yếu là các nhân viên y tế Israel. Và như vậy, đến thời điểm đó, tuy chưa một quốc gia nào được thành lập trên vùng đất Palestine, nhưng các bên đã thực hiện nhiều hành động tội ác chống lại nhau và như thế đã loại trừ hoàn toàn bất cứ cơ hội hòa giải và thỏa hiệp nào.

Mặc dù còn gặp nhiều vấn đề với Jerusalem, người Do Thái đã kiểm soát được toàn bộ khu vực phía Bắc (khu vực Tel- Aviv + Haifa) và khu vực phía Nam (sa mạc Negev) trên lãnh thổ của một quốc gia dự kiến sẽ được thành lập.

Về phần mình, các nước thuộc Liên đoàn A rập trong một hội nghị tiếp theo đã quyết định tiến hành một chiến dịch tấn công chung của quân đội các nước gồm Iraq, Syria, Li Băng, Ai Cập, Jordan và các nhóm quân người Palestine với mục tiêu chiếm toàn bộ lãnh thổ Do Thái tại Palestine.

Bởi vì tất cả các nước nói trên đều có quân đội thường trực (chính quy) trang bị phương tiện kỹ thuật bọc thép, pháo binh và không quân trong khi lực lượng của người Do Thái chỉ gồm các nhóm chiến binh với các xe ô tô bọc thép tự chế, người A rập tin chắc rằng chỉ 2 tuần sau khi phát động chiến dịch, họ sẽ tổ chức tiến hành duyệt binh tại Tel-Aviv.

Các nước tham gia Liên quân cũng không thèm xem xét đến những kịch bản phát triển sự kiện khác có thể xảy ra.

Độc lập và chiến tranh mới

Ngày 14/5/1948, toàn bộ lực lượng Quân đội Anh rút khỏi Palestine, và vào đúng ngày đó, người Do Thái tuyên bố thành lập Nhà nước Israel.

Ngày hôm sau,15/5, Liên quân các nước A rập bắt đầu tấn công với để tiêu diệt Nhà nước Do Thái.

Chủ Nhật, 10/12/2017 07:16

Báo Đất Việt trên Facebook
.


Sự Kiện