Không tặc nhảy khỏi máy bay, biến mất với bao tải tiền

(Hồ sơ) - Bắt cóc máy bay, nhận tiền chuộc rồi đột nhiên mất hút trên bầu trời. 

Khong tac nhay khoi may bay, bien mat voi bao tai tien
Một cảnh trong phim "Truy nã D.B. Cooper"

Người đàn ông mặc bộ đồ veston ngồi vào chỗ của mình trên chiếc Boeing-727, rồi gọi 1 ly bourbon và soda.

Mọi việc dường như không có gì đáng chú ý, nhưng đó là hình ảnh ban đầu của một vụ cướp máy bay hy hữu trong lịch sử hàng không Hoa Kỳ.

Thông thường, kẻ phạm tội cướp máy bay sau đó sẽ nhanh chóng bị tống vào tù hoặc đưa sang thế giới bên kia, nhưng gần nửa thế kỷ trước, có một kẻ bắt cóc đã nhảy ra khỏi chiếc máy bay đang bay và biến mất cùng với một khoản tiền lớn.

Đã 47 năm trôi qua, hồ sơ vụ việc cũng đã chính thức cất vào kho lưu trữ, nhưng vẫn có những người lưu tâm đến câu chuyện này cho rằng các thông điệp bí mật đã được giải mã, có người tin rằng đã xác định được danh tính của kẻ tấn công bí ẩn.

Vị hành khách hết sức bình thường

Khoảng giữa trưa ngày 24/11/1971, một người đàn ông không có đặc điểm gì đáng chú ý đã đến quầy vé của hãng Northwest Airlines tại sân bay Portland ở bang Oregon.

Ông ta dùng tiền mặt mua một vé trên chuyến bay số 305, bay đi Seattle Washington dưới cái tên Dan Cooper.

Hôm đó, hành khách chỉ chiếm khoảng 1/3 khoang máy bay: sáu thành viên phi hành đoàn cộng với 37 hành khách. Chuyến bay dự kiến sẽ mất khoảng nửa giờ.

Khi lên máy bay, Cooper ngồi đúng số ghế 18C của mình, ở cuối máy bay. Đó là một người đàn ông điềm tĩnh mặc bộ đồ veston công sở, áo sơ mi trắng, thắt cà vạt đen, cao khoảng 1.80 m, tuổi trạc 45, đúng kiểu dáng một doanh nhân.

Trong khi chờ máy bay cất cánh, ông ta tự gọi đồ uống, và thậm chí còn châm một điếu thuốc, và chỉ mười phút sau, khi chiếc máy bay vừa rời đường băng, ông ta liền chìa một mẩu giấy cho cô tiếp viên hàng không đang ngồi gần đó.

Nghĩ rằng, đây chắc là số điện thoại của một doanh nhân đang một mình đi công tác, nên cô không đọc mà quẳng mẩu giấy đi. Tuy nhiên, ông ta tiếp tục thu hút sự chú ý của cô bằng câu nói: "Thưa cô, cô nên nhìn vào tờ giấy. Tôi đang mang theo một quả bom"

Cooper yêu cầu cô tiếp viên đang bị sốc ngồi xuống bên cạnh, rồi mở cặp. Cô nhìn thấy trong cặp có những khối vuông màu đỏ kèm theo dây dợ, và lúc đó, cô chắc chắn là vị "doanh nhân" kia không có ý định nói đùa.

Qua cô tiếp viên, ông ta yêu cầu chuyển những yêu sách của mình cho cơ trưởng. Danh sách yêu cầu chỉ ngắn gọn: 4 chiếc dù và 200 nghìn đô la.

Tuy nhiên, ông ta còn chỉ định thêm: phải là dù dân sự, chứ không phải dù dùng cho quân sự, không có hệ thống mở dù tự động; còn tiền phải là loại tiền mệnh giá 20 đô la, không được đánh dấu. Ngoài ra, hãng hàng không phải tiếp nhiên liệu khi máy bay hạ cánh.

Vào thời kỳ đó, số tiền 200 nghìn USD là rất lớn: một chiếc xe hơi có giá trung bình là 3,5 nghìn đô la, và một gallon (1 gallon Mỹ = 3,78541 lít, 1 gallon Anh = 4,5461 lit) xăng giá 36 cent. Nếu tính cả mức lạm phát, khoản tiền chuộc được yêu cầu vào năm 2018 là hơn 1,2 triệu đô la.

Các yêu sách của Cooper được chấp nhận, chỉ huy mặt đất khuyến cáo phi hành đoàn nên làm theo mọi mệnh lệnh của kẻ bắt cóc.

Các tiếp viên đã mô tả người đàn ông đó đeo kính râm, hết sức điềm tĩnh, lịch sự và trông có vẻ có học thức, chứ không giống như những kẻ bắt cóc máy bay khác.

Theo lời kể của họ, ông ta dễ dàng nhận ra thực địa mà máy bay đang bay qua.

Cooper muốn khi máy bay đáp xuống sân bay thì tất cả những gì ông ta yêu cầu đều phải được chuẩn bị đầy đủ, vì vậy hành khách được thông báo rằng máy bay sẽ phải bay vòng quanh sân bay thêm một thời gian "vì sự cố kỹ thuật"

Loại tiền có mệnh giá Cooper đòi hỏi được thu thập từ tất cả các ngân hàng của Seattle, và chiếc "Boeing" chỉ hạ cánh sau đó vài giờ.

Sau khi hạ cánh, chiếc máy bay dừng lại từ xa, nhưng đường băng vẫn được chiếu sáng. Ánh sáng bên trong khoang bị tắt, các tấm che cửa sổ được hạ xuống đề phòng những tay súng bắn tỉa.

Một nhân viên của hãng hàng không mang tiền và dù đến cho Cooper. Sau khi kiểm tra mọi thứ xong xuôi, tât cả hành khách và hai tiếp viên hàng không được thả.

Trên máy bay, ngoài Cooper chỉ còn lại cơ trưởng, phi công số 2, kỹ sư trên máy bay và 1 tiếp viên.

Tên không tặc đã đưa ra yêu cầu đối với chuyến bay tiếp theo: Ông ta muốn đến Mexico City. Tuy nhiên, ông ta yêu cầu không bay như thường lệ, mà phải theo một số điều kiện nhất định.

Cooper muốn bay chậm và càng thấp càng tốt - tối đa chỉ ở độ cao 3.000 mét, mặc dù các chuyến bay đường dài, độ cao tiêu chuẩn là khoảng 10 -11 km; khi bay không được rút càng; hạ thấp cánh quạt 15 độ, và làm sao cho trong cabin không bị áp lực; cầu thang phía sau của máy bay (cửa sau của "Boeing-727" nằm ở phía dưới đuôi) phải để ngỏ.

Chủ Nhật, 02/09/2018 15:11

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện