Di sản loa phường: Phải cân nhắc đừng vội vã...

(Tin tức thời sự) - Loa phường thậm chí có thể coi là một di sản còn giá trị sử dụng, nên đừng xóa bỏ, hãy cố gắng giữ lại hình thức này.

"Không phải cái gì người dân không thích...cũng nghe"

Mới đây, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung cho rằng, loa phường đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, do vậy cần đánh giá, rà soát, nếu nơi nào thấy không cần thiết thì mạnh dạn đề xuất bỏ đi.

Trước chỉ đạo trên có rất nhiều ý kiến đồng tình và mong Hà Nội sẽ sớm thực hiện. Thế nhưng, bên cạnh đó vẫn có rất nhiều ý kiến, quan điểm mong Hà Nội xem xét kỹ, không nên xóa bỏ.

Trao đổi với Infonet về đề xuất có thể bỏ loa phường, bà Lê Hương Giang, Phó Vụ trưởng Vụ Thông tin cơ sở, Bộ Thông tin và Truyền thông cho biết: "Quan điểm của cá nhân tôi là cứ để Hà Nội nghiên cứu đã. Nếu Hà Nội tìm được phương án thông tin trực tiếp đến người dân tốt hơn hệ thống loa phường, cung cấp thông tin đầy đủ hơn, hay hơn, hấp dẫn hơn, để người dân tiếp cận thông tin tốt hơn thì tôi ủng hộ.

Quy chế Thủ tướng ra rồi, đã sẵn có hệ thống loa phường, nhưng tùy từng đặc thù, ví dụ ở khu vực nội thành, nếu tìm được một phương án tốt hơn thì cũng phải lắng nghe người ta xem sao".

Di san loa phuong: Phai can nhac dung voi va...

Không nên xóa bỏ loa phường

Tuy nhiên, Vụ phó Vụ Thông tin cơ sở cũng lưu ý: "Không phải cái gì người dân không thích là người làm công tác quản lý cũng phải chạy theo.

Cần phải vì lợi ích toàn cục, nhìn thấy được lợi ích lớn hơn lợi ích của từng cá nhân người dân. Ví dụ, người có nhà ở cạnh loa phường thì không thích loa chĩa vào nhà, nhưng nhìn toàn bộ cả phường vẫn cần loa phường để thông tin thì nhà quản lý vẫn phải duy trì vì có lợi chung.

Chính sách quản lý phải thực tế, xuất phát từ lợi ích toàn cục của người dân chứ không phải lợi ích cục bộ của một phường, xã hoặc một vài người. Tầm của người quản lý nằm ở chỗ đó".

Phân tích thêm từ góc độ người quản lý, bà Giang nêu ví dụ để so sánh: "Nhiều người không thích đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy nhưng vì lợi ích chung của người dân thì vẫn phải quy định bắt buộc đội mũ bảo hiểm.

Hoặc nhiều người không thích bị cấm đốt pháo nhưng vì lợi ích toàn cục thì vẫn cần thiết phải cấm đốt pháo. Trước khi làm chính sách thì nhà quản lý phải nghiên cứu cho kỹ".

"Không phải cứ thích là bỏ"

Trong khi đó, cũng đưa ra quan điểm của mình, Luật sư Nguyễn Anh Tuấn (Giám đốc Công ty Luật Đại Nam, Hà Nội), một người con của thủ đô xung quanh vấn đề loa phường ở nhiều góc độ cho biết: "Theo tôi chúng ta cần phải nhìn nhận câu chuyện này thấu đáo hơn để có một quyết định khách quan, chính xác.

Tôi có cảm nhận loa truyền thanh xã dường như là một nhu cầu văn hóa đối với người dân nông thôn. Sáng ra, gần 5 giờ nghe thấy tiếng nhạc hiệu phát ra từ loa truyền thanh, người nhà gọi nhau “đài nói rồi, dậy đi”...

Ở nông thôn, vùng ngoại thành Hà Nội có phải có phải náo nhiệt như trong phố đâu, bởi vậy, loa truyền thanh của xã còn làm cho xóm làng thêm sôi động.

Ý kiến rằng bây giờ công nghệ hiện đại, nhiều thông tin có thể được chuyển tải bằng internet hoặc thông qua Tổ trưởng tổ dân phố tôi cho là hay, nhưng chưa thực sự thấu đáo. Nó chỉ phù hợp khi đất nước ta đã phát triển ở trình độ cao hơn, dân trí cao hơn...".

Chính vì thế, về đề xuất bỏ loa phường, theo ông Tuấn, không phải chỗ nào cũng để và cũng không phải chỗ nào cũng bỏ. Nói tóm lại bỏ hay không bỏ loa phải được khảo sát, đánh giá trên cơ sở khoa học và thực tiễn, sau đó lấy ý kiến của nhân dân. Hơn nữa việc này còn liên quan đến quy định của pháp luật.

Loa phường cũng là di sản

Cũng đưa ra quan điểm bảo vệ loa phường, nhà báo Đặng Sinh - một nhà báo trong TPHCM phân tích: "Rất lạ ở chỗ người ta sẵn sàng ra sức tranh đấu để bảo tồn, gìn giữ những gì cũ kỹ, nhưng lại nhẫn tâm đến mức hào hứng gạt bỏ một thứ đã thân thuộc với họ từ rất lâu. Loa phường xét ra cũng là một thứ di sản, mà là di sản vẫn còn giá trị sử dụng chứ không chỉ là thứ di sản cần bảo tồn.

Đầu tiên, xét ở khía cạnh thông tin: Có một lớp người tuổi tác đã lớn, họ xa lạ với internet; có khi họ còn không tưởng tượng ra trên đời này có một hệ thống có thể kết nối hai người ở hai quốc gia với nhau chỉ bằng một cú click chuột. Họ vẫn có nhu cầu về thông tin. Báo chí thì chỉ có những thông tin xã hội chung chung; còn những thông tin ở phường ở khu phố họ sống, họ biết tìm ở đâu nếu không có cái loa phường?...

Tiếp đến, xét ở khía cạnh kinh tế: Tôi không nghĩ người ta muốn bỏ loa phường chỉ vì nó gây khó chịu, đa phần người ta muốn bỏ vì nó đã là hình thức truyền tin cũ kỹ. Họ không tính đến hiệu quả của loa phường trong giai đoạn này. Họ cũng không tính đến việc bộ máy hành chính phải tuyển dụng và trả lương thêm nhiều nhân viên cho công việc thông tin thay cho một cái loa phường.

Và cuối cùng, tôi thiết nghĩ không nên bỏ hình thức truyền tin này, thậm chí còn phải bảo vệ và phát huy hết chức năng, nhiệm vụ của nó. Tôi từng thấy ở một số nơi, ngoài mục đích thông báo các thông tin của địa phương, người ta còn sử dụng loa phường để quảng bá các sản phẩm văn hóa, nghệ thuật của địa phương. Điều này, theo tôi, rất nên phát huy".

Chính vì thế, theo ông Sinh, hãy bảo vệ lấy loa phường. Hãy nhìn mỗi sáng tinh mơ như sáng nay người già, trẻ nhỏ thức dậy chạy quanh bờ hồ Hoàn Kiếm trong những giai điệu vừa du dương vừa hùng tráng về thủ đô. Thử tượng tượng mà xem, nếu thiếu những tiếng nhạc ấy, bờ hồ sáng ngày mai sẽ kém vui hơn biết mấy.

Sơn Ca (Tổng hợp)

Thứ Hai, 16/01/2017 07:33

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện