Công khai danh tính người mua dâm: sao phải băn khoăn

(Tệ nạn xã hội) - Vì vậy, nhiều ý kiến cho rằng việc công khai danh tính của người bán dâm nhưng bí mật danh tính cho kẻ mua là sự bất công.

So với người mua dâm thì mức phạt tiền dành cho người bán dâm thấp hơn, từ khi Luật Xử lý vi phạm hành chính có hiệu lực, người bán dâm chỉ bị phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền (với mức phạt:Từ 100.000 đồng đến 300.000 đồng đối với hành vi bán dâm; từ 300.000 đồng đến 500.000 đồng trong trường hợp bán dâm cho nhiều người cùng một lúc), chứ không bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn hoặc đưa vào cơ sở chữa bệnh như trước đây. Trong trường hợp người bán dâm biết mình bị nhiễm HIV mà cố ý lây truyền bệnh cho người khác thì mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự và khi đó tên tuổi của họ có thể bị báo chí đăng tải. Ngoài ra, không có quy định nào về việc công khai danh tính người bán dâm.

Vì vậy, nhiều ý kiến cho rằng việc công khai danh tính của người bán dâm nhưng bí mật danh tính cho kẻ mua là sự bất công.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Bởi, bên cạnh những cô gái lười lao động, lợi dụng nhan sắc để kiếm tiền thì cũng không hiếm trường hợp vì rơi vào bước đường cùng mà một người phụ nữ chọn con đường bán dâm. Rõ ràng, họ cũng cần lắm sự "bảo vệ" để gia đình, con cái, bạn bè... không biết việc họ đang làm và chắc chắn việc công khai tên tuổi khiến người mua dâm bị ảnh hưởng thế nào thì đối với người bán dâm cũng "thiệt hại" tương tự.

Sao phải băn khoăn?

Phần lớn dư luận cho rằng cần có sự công bằng trong việc xử lý hành vi mua dâm và bán dâm, nghĩa là nếu đã công khai thì phải công khai hết và ngược lại.

Thực tế cho thấy, pháp luật đã quy định phạt cảnh cáo, phạt tiền, thậm chí là xử lý hình sự nhưng nạn mua bán dâm theo thống kê của các cơ quan chức năng vẫn diễn biến phức tạp. Vậy, xử lý thế nào cho hiệu quả? Nhiều chuyên gia pháp lý cho rằng, qua sự lên tiếng cho rằng không nên công khai danh tính, cho thấy những người mua dâm và người có "nguy cơ" thực hiện hành vi này dường như "sợ" nhất là bị nêu tên tuổi.

Thế nên, quy định về xử lý hành vi mua dâm nên "đánh" thẳng vào yếu tố tâm lý này để đạt hiệu quả răn đe. Cụ thể, nên mở rộng diện bị gửi thông báo có hành vi mua dâm về cơ quan, đơn vị công tác hoặc tổ dân phố, thôn, xóm nơi cư trú của người mua dâm với tất cả những người có hành vi mua dâm. Điều này cũng tương tự như việc một người có hành vi vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng (nhưng chưa đến mức bị xử lý hình sự) bị nêu tên vậy. Đồng thời, cần tăng nặng mức phạt tiền lên gấp nhiều lần.

Khi thấy danh tính bị công khai, số người tìm đến dịch vụ này chắc chắn sẽ giảm. Bên cạnh đó, để góp phần giảm tệ nạn này, cần có cơ chế chính sách hỗ trợ chuyên biệt và thân thiện với người bán dâm, giúp những đối tượng này hỗ trợ học nghề, việc làm, tiếp cận các nguồn vốn... để giúp họ thay đổi công việc cũng như tuyên truyền, giáo dục để họ hiểu việc hành nghề bán dâm là họ đã tự làm mất nhân phẩm của bản thân, gây phương hại đến nền tảng đạo đức xã hội.

Theo P.Thảo (PL&XH)

Chủ Nhật, 26/04/2015 17:19

Van Kien Dai Hoi
Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện