Nhà khoa học siêu thanh Nga đã lộ những bí mật gì?

(Bí mật quân sự) - Công việc của Gubanov đối với Nga và châu Âu đã tạo ra những xung đột về lợi ích dẫn đến tiết lộ những bí mật gì về siêu thanh?

Nha khoa hoc sieu thanh Nga da lo nhung bi mat gi?
Ảnh: Valery Sharifulin / TASS

Nhà khoa học Nga Anatoly Gubanov bị nghi ngờ phạm tội phản quốc, vì có thể ông đã chuyển thông tin cho nước ngoài liên quan đến các loại vũ khí mới nhất của Nga.

Câu chuyện liên quan đến hệ thống tên lửa siêu thanh “Avangard”, đã được đưa vào trực chiến từ cuối năm 2019 và là sự đáp trả của Nga đối với việc Mỹ rút khỏi Hiệp ước ABM.

Được biết, Gubanov đã tham gia vào việc phát triển các mẫu tên lửa siêu thanh đầy hứa hẹn của Nga. Ngoài ra, nhà khoa học này còn tích cực hợp tác trong dự án quốc tế phát triển máy bay dân dụng siêu thanh HEXAFLY-INT (High-Speed ​​EXperimental FLY Vehicles - Máy bay thử nghiệm tốc độ cao).

Dự án này bắt đầu vào năm 2014 và quy tụ nhiều đại diện đến từ Hà Lan, Đức, Pháp, Ý, Bỉ, Vương quốc Anh và Úc. Người ta cho rằng máy bay sẽ có thể đạt tốc độ Mach 4,5, và có thể bay từ Brussel đến Tokyo chỉ trong hai giờ.

Năm 2017, mô hình của nó đã được trình diễn tại triển lãm hàng không MAKS. Các cuộc kiểm tra quy mô đầy đủ đã được lên kế hoạch cho năm 2020.

Vì vậy, Gubanov đã cùng một lúc làm việc vừa về các chủ đề quân sự của Nga vừa về đề tài dân sự với nước ngoài. Nơi làm việc chính của ông là Viện Khí, Thủy Động lực học Trung ương TsAGI mang tên Zhukovsky.

Ông cũng đã giảng dạy khóa học "Khí động lực học thực tế của máy bay tốc độ cao" tại Đại học Vật lý và Công nghệ Moscow. Hơn một trăm bài báo khoa học của Gubanov dành cho việc nghiên cứu các vật thể ở tốc độ siêu thanh.

Gubanov là đại diện của cả một triều đại chế tạo máy bay. Các con và bố vợ của ông đều tham gia vào lĩnh vực hàng không. Tuy nhiên, tòa án Lefortovo của Moscow ngày 3 tháng 12 đã bắt giam Gubanov trong hai tháng.

Theo Điều 275 của Bộ luật Hình sự Liên bang Nga (tội phản quốc), ông phải đối mặt với mức án từ 12 đến 20 năm tù. Hồ sơ của vụ án hình sự này thuộc loại tài liệu mật, nên luật sư không có bình luận gì.

Chuyên gia quân sự Alesya Leonkov thừa nhận rằng chuyên gia siêu thanh Gubanov có thể đã thực hiện các hành động, được hiểu là phản quốc, một cách vô thức.

- Khi giam giữ một người thuộc những trường hợp như vậy, theo quy định, phải làm việc hết sức nghiêm túc trong một thời gian nhất định. Và nếu bỗng nhiên do các cuộc tiếp xúc của nhà khoa học mà thông tin bị rò rỉ thì tất nhiên, các dịch vụ đặc biệt sẽ hành động.

Trong những năm gần đây, có nhiều vụ án hình sự chống lại các nhà khoa học có liên quan đến hoạt động gián điệp. Đôi khi, lúc đầu họ phủ nhận tội lỗi của mình, nhưng sau đó họ thú nhận. Ví dụ, trường hợp Sutyagin đã làm điều này để được ân xá và sau đó được chuyển cho phương Tây ...

Các nhà khoa học dân sự khi tham gia vào một số dự án trong khuôn khổ tổ chức của mình thì các tổ chức đó là người đứng ra ký kết hợp đồng nghiên cứu khoa học. Trong các thỏa thuận như vậy, nếu có liên quan đến các chủ đề quân sự thì sẽ được quy định rõ rằng các nghiên cứu này liên quan đến bí mật quân sự.

Nha khoa hoc sieu thanh Nga da lo nhung bi mat gi?
Tòa nhà của khu phức hợp thuộc Viện Khí động học Trung ương mang tên Zhukovsky N.E. (TsAGI) (Ảnh: Stanislav Krasilnikov / TASS)

Và các thành viên được cảnh báo rằng họ đang trong diện bị quản lý và trong mọi trường hợp không được tiết lộ bất kỳ điều gì liên quan đến công nghệ.

Tiết lộ thông tin có thể có nhiều dạng. Tiết lộ trực tiếp: là khi một người nào đó chuyển thông tin ra nước ngoài, như đã từng xảy ra thời Liên Xô và ở thời hiện tại.

Điều này được thực hiện bởi những người được gọi là "người có sáng kiến", tức là những người có kiến ​​thức, cố gắng truyền những kiến thức đó đi và sau đó tự tìm cơ hội ra nước ngoài. Vì nếu ở trong nước trong trường hợp này rất nguy hiểm vì dù sớm hay muộn gì thì các cơ quan phản gián cũng sẽ phát hiện ra.

Và còn có một phương thức chuyển giao thông tin không chính thức, khi một nhà khoa học tại một hội nghị chuyên đề nào đó công bố những dữ liệu có trong các công trình nghiên cứu ở dạng bí mật.

Còn một phương án khác – đó là khi các tài liệu mật không được sử dụng ở những vị trí cần thiết. Ví dụ, một nhà khoa học đưa tài liệu về làm việc tại nhà. Và từ đó chúng có thể lọt ra ngoài, thông qua các dịch vụ đặc biệt của kẻ thù, thông qua một máy tính chưa được xác minh, không được bảo vệ. Tất cả các phương án này đều có thể bị điều tra.

Gubanov đồng thời vừa tham gia vào cả các dự án quân sự của Nga vừa tham gia vào các dự án dân sự của phương Tây, giúp Châu Âu tạo ra máy bay siêu âm. Điều này giống như một kênh rò rỉ dữ liệu hợp pháp. Các chuyên gia quân sự của châu Âu và Mỹ có thể tiếp cận chúng ...và đó là điều hết sức phi lý.

Có thể lấy ví dụ, máy bay chở khách siêu thanh Tu-144 và máy bay ném bom-mang tên lửa siêu thanh Tu-160. Cả hai máy bay thời Xô Viết này đều do các nhà thiết kế của Phòng thiết kế mang tên V.I. Tupolev sáng chế. Nhưng các nhà khoa học này không có quyền liên hệ với các chuyên gia nước ngoài. Khi đó, nguyên tắc này đã được tuân thủ nghiêm ngặt.

Còn bây giờ, nếu nhà khoa học mang bí mật quân sự lại cũng là người tham gia vào một dự án dân sự nước ngoài ... Không thể biết được đồng nghiệp của ông ta trong dự án đó là ai!

Có thể họ là những nhân viên tình báo đội lốt các chuyên gia? Họ có thể dễ dàng ghi lại các cuộc trò chuyện về các chủ đề chuyên môn. Còn nhà khoa học có thể không nhận thức được điều này.

Do đó, ở đây cần có một giới hạn rõ ràng. Nếu một nhà khoa học đã tham gia vào các chủ đề quân sự, thì người đó sẽ bị hạn chế, không được ra nước ngoài và không có quyền tham gia vào các dự án nước ngoài và quốc tế mà không có sự đồng ý của các dịch vụ đặc biệt.

Và nếu vì lý do đặc biệt nào đó anh ta phải ra nước ngoài, thì dứt khoát phải có các nhân viên phản gián đi cùng. Họ là những người phải canh chừng để anh ta không sa vào lưới của kẻ thù.

Nga đã trải qua giai đoạn có các chuyến bay với tốc độ siêu thanh. Nga là nước đầu tiên trên thế giới vào năm 1977 đã thiết lập các chuyến bay thường xuyên với tốc độ siêu âm (Mach 2) giữa Moscow và Alma-Ata. Và mãi sau đó chiếc Concorde của Châu Âu mới bay.

Các chuyến bay của Liên Xô đã được thực hiện an toàn trong một thời gian, nhưng sau đó dự án đã bị đóng cửa. Tốc độ siêu thanh tiêu tốn rất nhiều nhiên liệu. Máy bay ngốn xăng như nước. Cần phải tăng giá các chuyến bay, và điều đó được coi là không hợp lý.

Vì nhà nước Liên Xô đã có chủ trương: xây thật nhiều sân bay, sản xuất thật nhiều máy bay để những người dân bình thường có thể bay từ bất kỳ làng quê nào đến bất kỳ điểm nào trên đất nước rộng lớn hợp với đồng lương của họ.

Bằng cách đó, Liên Xô đã cho thấy việc bay siêu âm là có thật. Vì vậy, nhân loại cũng không từ bỏ ước mơ này. Nga hiện thời vẫn tiếp tục làm việc, và phương Tây cũng vậy. Nhưng ngày nay không cần máy bay siêu thanh cỡ lớn.

Mọi người thích máy bay thông thường với giá cả phải chăng. Điều thích hợp duy nhất là máy bay phản lực kinh doanh. Những nhà kinh doanh cần một chiếc máy bay siêu thanh cỡ nhỏ vì đối với doanh nhân, thời gian là tiền bạc.

Vì vậy, nếu cần, Nga sẽ lại chế tạo máy bay siêu âm cỡ nhỏ hoặc thậm chí là máy bay siêu thanh đầu tiên trên thế giới. Không còn nghi ngờ gì nữa. Tu-144 đã cho thấy một trải nghiệm khoa học và kỹ thuật to lớn. Và máy bay quân sự của Nga hiện đã bay với tốc độ siêu thanh.

Nga đã có trong tay các phác thảo, dự án của những máy bay như vậy. Nhưng trước hết đòi hỏi phải có nhu cầu. Và việc chế tạo máy bay cho vài chục người mới giàu lên là rất tốn kém.

  • Nguyễn Quang (Theo “Svobodnaia pressa” Nga)

Thứ Bảy, 12/12/2020 14:09

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện