Đối phó NMD, Mỹ sợ: Bộ đôi tấn công 'Tulopev' vào cuộc

(Bình luận quân sự) - Xin giới thiệu bài viết của chuyên gia quân sự Nga Evghenhi Damantsev về một thông tin mới về-tích hợp tên lửa “Konzhal” vào cơ số vũ khí của máy bay Tu-160.

Bài đăng trên “Bình luận quân sự”(Nga) ngày 14/2/2020.Chúng tôi có bổ sung thêm ảnh “Kinzhal”.

Doi pho NMD, My so: Bo doi tan cong 'Tulopev' vao cuoc

Thông tin mới nhất và nóng nhất vừa được các nguồn thạo tin và các quan chức có thẩm quyền trong Tổ hợp Công nghiệp Quốc phòng Nga công bố về việc Nga đã khởi động Chương trình tích hợp tên lửa đạn đạo phóng từ trên không (thuật ngữ mới, xin cụ thể hơn ở bài sau-ND) đa năng X-47M2 “Kinzhal” (“Dagger”-“Dao găm”) vào cơ số tác chiến và hệ thống điều khiển vũ khí trên các máy bay ném bom- mang tên lửa chiến lược Tu 160M / M2 đã được rất nhiều chuyên gia phân tích, quân sự, các bình luận viên của những trang tin tức và kỹ thuật- quân sự Nga có tiếng, trong đó có “Bình luận quân sự” đón nhận một cách rất hồ hởi.

Trang bị tên lửa đạn đạo phóng từ trên không (không đối đất) Kh-47M2 “Dao găm” cho máy bay mang tên lửa chiến lược Tu-160M / M2 sẽ mở ra những cơ hội mới cho Bộ đội Đường không- Vũ trụ Nga (VKS) trong việc xây dựng một học thuyết kiềm chế mới.

Và trong trường hợp này, quả thực đúng là có những lý do chính đáng để cộng đồng chuyên gia và những độc giả am hiểu Nga phấn khích đến như vây.

Bởi vì sau khi các cán bộ- chuyên gia của Nhà máy Hàng không Kazan mang tên S.P. Gorbunov (thuộcTập đoàn “Tupolev”), Tập đoàn Vũ khí Tên lửa Chiến thuật (KTRV) và Phòng Thiết kế “KB chế tạo máy” thành phố Kolomena hiện thực hóa thành công Chương trình (tích hợp), tổ hợp tên lửa siêu thanh tầm trung “Kinzhal” sẽ trở thành một công cụ có chức năng kiềm chế chiến lược hiệu quả có "chiều sâu" tấn công (bằng các tên lửa Kh-47M2) tới 9.500 km (tính cả bán kính hoạt động của máy bay mang tên lửa chiến lược Tu-160M2 được trang bị động cơ mới được hiện đại hóa NK- 32 gần 8.000 km và tầm bắn của Kh-47M2 là 1.500 km) + năng lực chống tên lửa (đánh chặn tên lửa) của những tổ hợp THAAD và “Patriot PAC-3MSE” đã được Quân đội Mỹ triển khai không chỉ trên lãnh thổ của các quốc gia Đông Âu là thành viên NATO, mà còn ở trên lãnh thổ lục địa Mỹ.

Khi đó, bộ đôi tấn công chiến lược Tu-160M / M2 + Kh-47M2 sẽ hoàn toàn có quyền tự hào về những ưu thế kỹ- chiến thuật của mình nếu so với cơ số vũ khí tiêu chuẩn trước đó (hiện có) của các “Thiên nga trắng” (Tu-160M/M2), tức cơ số vũ khí tiêu chuẩn của “Thiên Nga Trắng”) hiện nay là tên lửa có cánh chiến lược tàng hình tốc độ cận âm Kh-101 và tên lửa hành trình mang đầu đạn hạt nhân Kh-102.

Doi pho NMD, My so: Bo doi tan cong 'Tulopev' vao cuoc

Trước hết, (ưu thế) đó là tốc độ bay trung bình của Kh-47M2 “Dao găm” cao gấp 9-10 lần tốc độ bay của Kh-101 và Kh-102, cụ thể – 8.500 km / h so với 850 / h của Kh-101 và 970 /h của Kh-102, nên thời gian bay của Kh-47M2 tới mục tiêu ở khoảng cách 1.500 km chỉ mất 10 phút, trong khi với Kh-101/Kh- 102 thì thời gian bay tới các mục tiêu có cùng khoảng cách như vậy (1.500km) phải mất tới hơn 1,5 giờ.

Kết quả là, trong một cuộc tấn công ồ ạt giả định bằng “Dao găm” (Kh-47M2) nhằm vào các mục tiêu của tầm quan trọng chiến lược (của Mỹ).

Lấy ví dụ như mục tiêu đó là căn cứ hải quân chủ yếu “Norfolk” của Hạm đội Đại Tây Dương Hải quân Mỹ , hoặc căn cứ không quân và Trung tâm sử dụng Không quân Hải quân Mỹ ở Jacksonville, các kíp trắc thủ chiến đấu của những tổ hợp tên lửa đánh chặn (chống tên lửa) “Patriot PAC-3MSE”, cũng như các sỹ quan điều khiển hệ thống chỉ huy tác chiến và thông tin “Aegis” trên các tàu khu trục lớp “Arleigh Burke” sẽ chỉ còn “một cửa sổ thời gian” quá nhỏ để xác định đường bay và triển khai đánh chặn các tên lửa Kh-47M2 của Nga khi chúng đang lao tới mục tiêu với tốc độ siêu thanh theo các quỹ đạo giả đạn đạo khác nhau.

Và nếu như các radar đa năng AN / SPY-1D (V) hoặc các radar tiên tiến hơn như AN / SPY-6 AMDR của các hệ thống “Aegis” có thể tự mình phát hiện được Kh-47M2 (với diện tích phản xạ radar hiệu dụng khoảng 0,07-0,1 m2) ở cự ly 200-350 km (giai đoạn cuối của quỹ đạo hành trình) và cung cấp dữ liệu chỉ mục tiêu cho các tên lửa đánh chặn có điều khiển trên các tàu chiến Mỹ là RIM-174 ERAM / SM-6, thì các radar đa năng có công suất nhỏ hơn là AN / MPQ-53/65 của các tổ hợp “Patriot PAC-3MSE” nói chung là không thể phát hiện được các tên lửa "Dao găm" khi chúng đang tiếp cận mục tiêu.

Bởi vì cự ly phát hiện các mục tiêu đạn đạo có diện tích phản xạ hiệu dụng khoảng 0,0 7-0,1 m2 của những radar này chỉ là 55- 80 km và góc quét phương vị tối đa ở chế độ quan sát là 73 độ, trong khi đó, các tên lửa “Dao găm” khi tiếp cận mục tiêu ở khoảng cách 60, 70 km (phần cuối của quỹ đạo) đã bắt đầu bổ nhào xuống mục tiêu ở góc 80-85 độ, ngoài góc quét của các radar trên tàu MP Q-53/65.

Do đó, một nỗ lực đánh chặn các tên lửa đạn đạo phóng tử trên không (máy bay) Kh-47M2 “Dao găm” bằng các tổ hợp “Patriot PAC-3MSE” chỉ có thể thực hiện được bằng cách huy động tăng cường các phương tiện trinh sát radar (radar AN / APY-2/9 của các máy bay AWACS E-3C/G hoặc E-2D, hoặc radar công suất lớn AN / TPY-2 GBR) được tích hợp vào hệ thống phòng thủ chống tên lửa thống nhất gồm các sở chỉ huy tác chiến tổ hợp “Patriot” EOC ( "Engagement Operations Centers ") sử dụng mạng trao đổi thông tin chiến thuật được bảo mật “Link-16”.

Trong trường hợp này, tên lửa đánh chặn của “Patriot” MIR-104F PAC-3MSE có thể nhận chỉ thị chỉ mục tiêu về “Dao găm” (từ các radar trên), và trong điều kiện radar AN / MPQ-65 đa chức năng không làm việc.

Nói đến đây, cần phải nhắc tới ưu thế công nghệ thứ hai (và cũng là quan trọng nhất) của tên lửa đạn đạo phóng từ trên không Kh-47M2 “Dao găm”- một ưu thế giúp giảm thiểu khả năng đánh chặn chúng (Kh-47M2) kể cả bằng tên lửa đánh chặn MIM-104F PAC-3MSE và cả bằng tên lửa tầm xa SM-6.

Đó là “Dao găm” có khả năng liên tục thực hiện các động tác cơ động chống tên lửa phòng không với lực quá tải khoảng 30G ở phần cuối của quỹ đạo bay. Sở dĩ “Kinzhal” có thể thực hiện được chế độ bay như vậy là nhờ được đồng bộ hóa hoạt động của bánh lái khí động học đuôi và các mô-đun vòi phun kép của động cơ.

Để đánh chặn được một mục tiêu như vậy (“Kinzhal”), tên lửa đánh chặn phải chịu được lực quá tải 65-70 G.

Tên lửa phòng không có điều khiển MIM-104F PAC-3MSE Mỹ chỉ chịu được lực quá tải tối đa là 55-60G, và như vậy là không đủ để tiêu diệt tên lửa đạn đạo phóng từ trên không (không đối đất) “Kinzhal” bằng phương pháp tiêu diệt động lực / tấn công trực tiếp, nói cách khác (hit-to-kill).

Còn đối với các tên lửa tầm xa có điều khiển RIM-174ERAM và các tên lửa đánh chặn khác của tổ hợp THAAD, thì những tên lửa này hoàn toàn không có khả năng “xử lý” các tên lửa “Dao găm” Kh-47M2 của chúng ta (Nga).

Đầu tiên là do khả năng chịu lực quá tải của chúng không lớn (chỉ khoảng 30-35 G); thứ hai - do không có khả năng đánh chặn trong bầu khí quyển, trên các lớp không khí đặc của tầng đối lưu, tầng bình lưu và thậm chí các lớp thấp hơn của tầng trung lưu,- tức không gian “làm việc” của “Dao găm”.

  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

Thứ Bảy, 15/02/2020 07:53

Sự Kiện