Tên lửa phòng không, loại vũ khí kém hiệu quả nhất?

(Bình luận quân sự) - Chúng tôi vừa giới thiệu 2 bài của Phó giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự - Viện HLKH Nga A. Khramchikhin:

Bài viết với tiêu đề: “Tên lửa phòng không: đến con ruồi cũng không thể bay lọt " và “Tổ hợp tên lửa phòng không vô địch vĩnh viễn”.

Xin được tiếp tục chủ đề tên lửa phòng không, nhưng từ góc nhìn của một tác giả khác (thoạt đầu có cảm giác như chúng sẽ mâu thuẫn với nhau) - nếu bài của A.Khramchikhin chủ yếu nói về những “thành tích” của các tổ hợp tên lửa phòng không, thì bài của vị chuyên gia quân sự Nga này – Oleg Kupstov lại về những nhược điểm của các hệ thống đó trong các điều kiện tác chiến hiện đại, xin tiếp tục giới thiệu để bạn đọc tham khảo.

Ten lua phong khong, loai vu khi kem hieu qua nhat?

 Bài này của Oleg Kuptsov cũng đăng trên “Bình luận quân sự” Nga ngày 21/7/2017. Sau đây là nội dung bào báo:

Do cự ly sử dụng các loại vũ khí hàng không tăng mạnh và cùng với đó là sự phát triển mạnh mẽ của tên lửa có cánh cùng các chiến thuật, thủ đoạn tăng khả năng sống sót cho các máy bay chiến đấu nên hiệu quả tác chiến của các phương tiện phòng không giảm rất mạnh.

Trong 35 năm trở lại đây, tất cả kết quả sử dụng tác chiến của các tổ hợp tên lửa phòng không cho thấy hiệu quả tác chiến cực kỳ thấp của loại vũ khí này (gần đến ngưỡng vô dụng).

Trong 100% các trường hợp, các chiến sỹ phòng không không những đã không bảo vệ được không phận, mà còn không thể đánh trả được lực lượng không quân tấn công. Mặc dù đấy là những hệ thống cực kỳ phức tạp và đắt tiền với những tính năng được công bố rất hoành tráng - giá tiền của “chỉ một cột ăng ten” cũng đã bằng giá của cả một biên đội máy bay tiêm kích.

Nhưng kết quả thì như thế nào?

Máy bay ném bom và các phương tiện tấn công đường không đã “là đi là lại” các trận địa của tổ hợp tên lửa phòng không như xe lu, tiêu diệt các mục tiêu được các hệ thống có vẻ như là mạnh nhất và hiện đại nhất bảo vệ mà không hề bị trừng phạt.

Thường thì phản ứng của đại diện các cụm (phòng không) mặt đất và bộ tư lệnh phòng không là nhún vai và đổ lỗi cho nhiễu, địa hình đồi núi và độ cong của Trái Đất. Radar không thể nhìn thấy mục tiêu ở ngoài đường chân trời – đấy không phải là chế độ làm việc của radar.

Tuy nhiên, vấn đề là ở chỗ “chế độ này” lại là chế độ làm việc khi lên kế hoạch công kích bằng tên lửa có cánh và máy bay tiêm kích đa năng thế hệ bốn có thể bay ở độ cao cực thấp, tấn công mục tiêu bằng vũ khí chính xác cao, tức loại vũ khí mà để sử dụng nó các máy bay tiêm kích nói trên không cần phải trực tiếp bay trên mục tiêu.

Trong những điều kiện như vậy, những tuyên bố hùng hồn về “những tính chất độc nhất vô nhị” của các hệ thống phòng không – những tổ hợp mà ngay sự hiện diện của chúng cũng khiến “kẻ thù” phải khiếp sợ và “buộc kẻ xâm lược phải từ bỏ kế hoạch tấn công”, không là gì khác hơn là những lời ba hoa không có luận chứng thuyết phục.

Vấn đề thậm chí không phải ở chỗ “những khả năng có một không hai”, mà còn ở tính hợp lý của việc đầu tư tiền bạc để thiết kế những loại vũ khí đắt đỏ như vậy trong khi chúng chắc chắn sẽ là loại vũ khí bị tiêu diệt ngay từ những phút đầu của một cuộc chiến.

Ví dụ không phải tìm ở đâu xa.

Chiến dịch “Medvedka -19”, năm 1982.

Con số 19 (trong tên chiến dịch) – đó là số lượng các tiểu đoàn tên lửa phòng không bố trí tại phía Đông Li Băng.

15 tiểu đoàn tên lửa phòng không cơ động “Kvadrat”, 02 tiểu đoàn tên lửa phòng không S-75 và 02 tiểu đoàn S-125 cố định được tăng cường 50 pháo cao xạ tự hành “Shilka”, 17 đại đội pháo phòng không và 47 tiểu đội tên lửa phòng không vác vai “Strela-1”. Mật độ các phương tiện phòng không dày đặc nhất từ trước đến nay trong tất cả các cuộc xung đột quân sự đã từng xảy ra.

Mặc dù có 3 tầng yểm hộ lẫn nhau, cụm phòng không “bất khả chiến bại” này đã chấm dứt sự tồn tại ngay trong này đầu chiến tranh mà không gây cho không quân đối phương một thiệt hại đáng kể nào.

Chiến dịch "El Dorado Canyon”, 1986

Không phận Tripoli (thủ đô Lybia) được 60 tổ hợp tên lửa phòng không Crotale của Pháp, 07 tiểu đoàn S-75 (42 tổ hợp phóng), 12 tổ hợp S-125 chuyên tiêu diệt các mục tiêu bay thấp (42 tổ hợp phóng), 03 tiểu đoàn tên lửa phòng không cơ động “Kvadrat” (thêm 48 tổ hợp phóng nữa), 16 tổ hợp tên lửa phòng không cơ động “Osa”, đấy là còn chưa kể đến các tổ hợp tên lửa phòng không tầm xa S-200 “Vega” bố trí trên lãnh thổ Lybia (24 tổ hợp phóng).

Cụm không quân tấn công tấn công gồm 40 máy bay đã đột phá vào tất cả các mục tiêu được xác định từ trước, chỉ duy nhất 01 máy bay ném bom bị lực lượng phòng không bắn hạ (ít nhất là hơn 30 năm trôi qua những vẫn chưa tìm thấy thêm mảnh xác máy bay nào khác).

Độ chính xác của các đòn tấn công ban đêm không cao. Nhưng điều đáng ngạc nhiên nhất lại ở chỗ khác. 40 máy bay gầm rú, ném bom suốt đêm trên bầu trời thủ đô Lybia. Nhưng không hề bị trừng phạt, cứ như là Lybia hoàn toàn không có lực lượng phòng không.

Chiến dịch “Bão táp sa mạc”, 1991

Ngắn gọn về điều quan trọng nhất - không quân của lực lượng đa quốc gia ném bom tại bất nơi nào, vào bất kỳ thời diểm nào và có thể ném bao nhiêu tùy thích mặc dù Iraq sở hữu đầy đủ các kiểu loại phương tiện phòng không do Liên Xô sản xuất và còn có thêm các radar và tổ hợp tên lửa phòng không “Roland” của Pháp.

Thứ Tư, 16/08/2017 15:33

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện