"Zircon" là phương tiện thống trị Bắc cực

(Bình luận quân sự) - Bắc Âu lo sợ sự thống trị của Nga.

Ảnh: Tên lửa hành trình chống hạm siêu thanh "Zircon" của Nga (Ảnh: Bộ Quốc phòng Nga / YouTube)

Tờ báo Thụy Sĩ Neue Zürcher Zeitung viết: Các nước Bắc Âu có thể sẽ không còn một tương lai bình lặng vì các tên lửa "Zircon" của Nga.

Tác giả bài báo nhắc nhở rằng Bộ trưởng Quốc phòng Thụy Điển Peter Hultkvist đã nói: không nên loại trừ một cuộc tấn công vũ trang vào Thụy Điển, nên ông yêu cầu phải tăng ngân sách quốc phòng, và các chính trị gia Thụy Điển cũng ủng hộ sáng kiến ​​này.

Ông Peter Hultkvist còn lưu ý rằng các quốc gia châu Âu đặc biệt lo lắng về tình hình bất ổn ở khu vực Baltic, nơi Na Uy có chung biên giới với Nga. Kết quả là, Phần Lan và Thụy Điển trung lập phải suy nghĩ xem nên lựa chọn con đường nào tốt hơn trong tương quan với sức mạnh ngày càng tăng của nước láng giềng phía đông.

Theo ý tác giả, các cuộc thử nghiệm “Zircon” vào tháng 11 đã trở thành một dấu hiệu cho thấy Moscow sẽ không nhượng bộ ở khu vực Bắc Cực.

Tên lửa “Zircon”, có khả năng tấn công mục tiêu ở khoảng cách 1.000 km và tiếp cận mục tiêu di chuyển nhanh gấp 9 lần tốc độ âm thanh, cho phép Nga kiểm soát Bear Line, có tầm quan trọng chiến lược đối với châu Âu và NATO.

Lộ trình của các tàu Nga phải đi qua khu vực này từ Murmansk theo hướng Bắc Đại Tây Dương. Còn các tàu chiến của NATO cũng phải đi qua Bear Line để tiến vào biển Barents.

Vì lý do này mà Thụy Điển, Na Uy và Phần Lan bắt đầu tăng cường khả năng chiến đấu của họ. Họ lo sợ rằng Bắc Cực có thể trở thành một đấu trường để giải quyết những mâu thuẫn đang tồn tại trong tam giác Mỹ-Nga-Trung.

Na Uy đã tham gia cuộc diễn tập diễn ra dưới sự lãnh đạo của Vương quốc Anh vào tháng 9, nhưng sau đó từ chối tham gia các sự kiện tương tự. Lý do có thể xảy ra là do lo ngại rằng Điện Kremlin sẽ coi hành động này là một hành động khiêu khích.

Còn Nga tiếp tục xây dựng kho vũ khí của mình ở Bắc Cực

Không có gì đáng ngạc nhiên khi phương Tây đánh giá cao tên lửa mới nhất của Nga. Nhưng “Zircon” thì có liên quan gì đến Bắc Cực? Liên quan gì đến Bear Line?

Ông Mikhail Aleksandrov, chuyên gia hàng đầu tại Trung tâm Nghiên cứu Chính trị-Quân sự tại Trường đại học MGIMO, Tiến sĩ Khoa học Chính trị, cho rằng lo ngại của Bắc Âu là hoàn toàn có cơ sở.

Chỉ có điều là không rõ tại sao người ta chỉ lo ngại cho Bắc Âu? Còn ở phía nam, ở Biển Đen và Địa Trung Hải thì sao? Bất kỳ tàu ngầm đa năng nào của Nga cũng có thể đánh chìm một nhóm tác chiến tàu sân bay.

Bài báo này chỉ muốn nhấn mạnh cho các nước NATO hiểu rằng họ rất dễ bị tổn thương.

Những tên lửa này đang là những mục tiêu bất khả xâm phạm đối với các hệ thống phòng không hiện tại và trong tương lai. Những biện pháp đối phó sẽ không sớm xuất hiện vì chưa ai có thể tạo ra một tên lửa đánh chặn với tốc độ tương tự.

Cần phải có khả năng nhắm vào mục tiêu và bắn trúng mục tiêu này trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn. Ít nhất là trong vòng 20 năm nữa sẽ chưa thể giải quyết được bài toán kỹ thuật này.

Ngoài ra, cần phải tiến hành từ chi phí tiềm năng của việc phát triển và sản xuất tên lửa đánh chặn mới, chắc chắn sẽ phải tiêu tốn ngân sách lớn hơn nhiều so với chi phí tên lửa của Nga.

Trên thực tế, những tên lửa này hoàn toàn không phải chỉ để kiểm soát vùng biển Barents tiếp giáp với biên giới Nga. Trong khu vực này, Nga có lợi thế về hàng không và hệ thống tên lửa bờ biển, chưa kể Hạm đội Phương Bắc.

Bắc Cực đang là một khu vực đối kháng giữa Nga và Hoa Kỳ. Washington luôn đặt câu hỏi về quyền của Nga ở Bắc Cực, đặc biệt là Tuyến đường biển phía Bắc.

Đây cũng luôn được coi là khu vực quan trọng nhất có thể xảy ra chiến tranh hạt nhân chiến lược. Do đó, sự chú ý của NATO và Hoa Kỳ đối với khu vực này ngày càng tăng lên.

Tên lửa “Zircon” ban đầu được tạo ra không phải để kiểm soát một vài khu vực trên mặt đất như Bear Line, v.v. Nhiệm vụ chính của nó là vượt qua những thành phần trên biển của hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ, được gọi là “Aegis”.

Người ta cho rằng nó sẽ được trang bị tên lửa PR SM-3, trong quá trình hiện đại hóa, nó sẽ được trang bị 5 giai đoạn đánh chặn, có khả năng tìm kiếm và nhận biết mục tiêu trong phân đoạn xuyên qua khí quyển của tên lửa đạn đạo xuyên lục địa, cũng như khả năng cơ động ở giai đoạn cuối để gặp đầu đạn của tên lửa đối phương.

Hiện tại, Hoa Kỳ chưa đạt được các đặc tính hiệu suất như kế hoạch đề ra và khả năng chiến đấu của tên lửa chống tên lửa SM-3. Tuy nhiên, ngay cả khi đạt được điều đó, tên lửa “Zircon” của Nga vẫn có thể xuyên thủng thành phần hải quân của hệ thống phòng thủ tên lửa Mỹ.

Chính thực tế này đã gây thất vọng cho Lầu Năm Góc và ban lãnh đạo NATO. Các mục tiêu phát triển của phòng thủ tên lửa vẫn chưa đạt được, mà nếu có đạt được thì thành quả của chúng cũng không mang lại kết quả như mong muốn ​​- việc đánh chặn tên lửa Nga và phản công vẫn không có hồi kết. Đó chính là sự vô giá trị của dự án này của Hoa Kỳ và NATO.

Cần phải chú ý đến một thực tế là ở các nước Bắc Âu, cũng như các nước EU khác, có nỗi lo sợ rằng trong thành phần NATO sẽ không có Hoa Kỳ. Và điều này đồng nghĩa với sự tan rã của liên minh Bắc Đại Tây Dương.

Theo kế hoạch, nó sẽ được thay thế bằng một quân đội chung của châu Âu. Nhưng liệu đội quân này có đặt ra mục tiêu tranh giành Bắc Cực?

  • Nguyễn Quang (Theo “Bình luận quân sự” Nga)

Thứ Sáu, 11/12/2020 14:09

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện