Nga sẽ phóng Luna-25 lên Mặt trăng: Cuộc đua vũ trụ...

(Hồ sơ) - Sau 45 năm tạm dừng, Nga đã lên kế hoạch phóng Luna-25 vào ngày 1 tháng 10 năm 2021.

Nga dự định lên mặt trăng năm 2021

Theo giới quan chức ngành không gian vũ trụ Nga, việc phóng con tàu vũ trụ đầu tiên của Liên bang Nga lên Mặt trăng sau 45 năm tạm dừng được lên kế hoạch vào ngày 1 tháng 10 năm 2021.

Trạm vũ trụ tự hành liên hành tinh cuối cùng của Liên Xô là Luna-24, được phóng lên vào năm 1976. Từ đó đến nay, Nga chưa lần nào phóng tàu vũ trụ lên vệ tinh của Trái đất và hiện nay, Luna-25 sẽ tiếp nối sứ mệnh của người tiền nhiệm của nó dưới thời Liên Xô.

Ông Igor Mitrofanov, lãnh đạo Phòng Khoa học Hành tinh Hạt nhân thuộc Viện Nghiên cứu Vũ trụ trực thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Nga (RAS) nhấn mạnh rằng, tàu vũ trụ Luna-25 sẽ tiếp nối sứ mệnh nghiên cứu Mặt trăng của đất nước trong thế kỷ trước.

Hai khu vực - khu chính và khu dự bị - đã được chọn để hạ cánh ở vùng lân cận cực nam của Mặt trăng. Vị trí đầu tiên nằm ở phía bắc miệng núi lửa Boguslawsky, vị trí thứ hai ở phía tây nam miệng núi lửa Manzinus.

Để hoàn thành sứ mệnh tàu Luna-25 phải đáp xuống một trong hai khu vực này trong phạm vi hình elip cách địa điểm được chọn từ 15 km đến 30 km.

Sau khi hạ cánh, thiết bị sẽ tiến hành các nghiên cứu khoa học về tính chất và thành phần đất đá vùng cực, đo đạc các đặc tính cơ học của nó và nghiên cứu tầng khí quyển ngoài Mặt trăng.

Từ trước đến nay chưa có cuộc đổ bộ nào ở vùng cực của Mặt trăng. Tất cả các chuyến thăm dò Mặt trăng trước đây của Liên Xô và Mỹ, cũng như các thiết bị vũ trụ của các nước khác, đều hạ cánh ở các vĩ độ ôn đới hoặc trong khu vực xích đạo của Mặt trăng.

Vào năm 2024 Nga sẽ phóng trạm quỹ đạo Luna-26 và năm 2025 là trạm đổ bộ Luna-27 lên Mặt trăng. Việc chế tạo các trạm này nằm trong Chương trình nghiên cứu vũ trụ cấp liên bang cho đến năm 2025.

Ngoài ra, trong hai năm 2027-2028 dự định sẽ phóng trạm đổ bộ hạng nặng Luna-28 lên Mặt trăng để lấy mẫu đất đá và chuyển về Trái đất, cũng như trạm Luna-29 để đưa tàu tự hành hạng năng lên Mặt trăng. Các dự án này hiện chưa được đưa vào bất kỳ chương trình nào.

Những kế hoạch đầy tham vọng của Nga cho thấy rằng, nước này vẫn có tham vọng và tiềm năng để thám hiểm mặt trăng và phần lớn những công nghệ và kỹ thuật của Nga hiện nay đều được kế thừa từ thời Liên Xô và tiếp tục phát triển cho đến hiện nay.

Vậy tại sao gần nửa thế kỷ trước, Liên Xô lại thất bại trước Mỹ trong cuộc chiến Mặt trăng?

Nga se phong Luna-25 len Mat trang: Cuoc dua vu tru...
Dự án N1-L3 của Liên Xô đã thất bại trước Mỹ với chương trình Apolo

Điều gì khiến Liên Xô thua Mỹ?

Theo ông Mikhail Marov, Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Nga cho biết, có một số nguyên nhân khiến Liên Xô thua Mỹ trong việc đưa con người đổ bộ lên Mặt trăng vào những năm 60 của thế kỷ trước, nhưng nguyên nhân chính là do mâu thuẫn giữa hai nhà thiết kế Liên Xô về việc lựa chọn động cơ cho tên lửa đẩy siêu nặng.

Theo ông Mikhail Marov, một trong những nguyên nhân là các cuộc thảo luận kéo dài giữa nhà thiết kế chính về tên lửa và công nghệ vũ trụ Sergei Korolev với người phụ trách kế hoạch thiết kế về động cơ Valentin Petrovich Glushko, trong việc lắp đặt những động cơ nào trên tên lửa đẩy hạng nặng N-1"

Phát biểu tại cuộc hội thảo trực tuyến "Lịch sử khám phá các hành tinh xa xôi và cuộc chạy đua lên Mặt trăng", do Trung tâm Khoa học và Văn hóa Nga tổ chức tại Paris, ông Marov giải thích rằng, khi đó Korolev đã chọn một gói hơn 30 động cơ cho tên lửa đẩy N-1, giải pháp này kém hiệu quả hơn so với sơ đồ bố trí ít động cơ nhưng có công suất mạnh hơn do Glushko đề xuất.

“Thực chất, việc không đạt được thỏa thuận giữa những người bạn cũ, nhưng rồi lại trở thành những người đối kháng nhau về phương diện kỹ thuật, chính là vướng mắc khiến chúng tôi hồi đó không giành được kết quả khi đua tranh với người Mỹ trong cuộc chạy đua lên Mặt trăng” - Viện sĩ Marov nói.

Ông Marov nêu nguyên nhân thứ hai dẫn đến thất bại của Liên Xô trong cuộc chạy đua lên Mặt trăng là việc Viện sĩ Korolev đột ngột qua đời sớm vào tháng 1 năm 1966. Ông Korolev không chỉ có tài năng về phương diện kỹ thuật mà còn có năng lực tổ chức hết sức to lớn trong việc quản lý hợp tác của cả trăm doanh nghiệp.

Còn nguyên nhân thứ ba là tình trạng quản lý kém hiệu quả, không có đường lối rõ ràng và phương pháp tiếp cận hợp lý từ phía Chính phủ Liên Xô khi đó. Cơ chế chính sách cứng nhắc, kinh phí bị phân tán đã dẫn đến sự tụt hậu của Liên Xô trước đối thủ lớn nhất là Hoa Kỳ.

Vào giai đoạn những năm 1969-1972, Hoa Kỳ đã vượt trước Liên Xô trong cuộc đua lên Mặt trăng.

Chương trình N1-L3 của Liên Xô để đưa một phi hành gia lên Mặt trăng đã bị đình lại vào giữa thập niên 70 của thế kỷ trước, sau 4 lần phóng tên lửa đẩy N-1 gặp sự cố vào những năm 1969-1972. Còn trong khuôn khổ chương trình Apollo, Mỹ đã thực hiện 6 chuyến đổ bộ lên Mặt trăng, 12 phi hành gia của NASA đã hạ cánh xuống bề mặt của hành tinh này.

Nhật Nam

Thứ Năm, 05/11/2020 07:10

Van Kien Dai Hoi
Sự Kiện