Mệt mỏi vì chồng không gánh vác kinh tế

(Tiền bạc) - Tôi gồng gánh mọi khoản chi tiêu trong gia đình, từ chợ búa, mua nhà cho đến học hành của các con...

Ngoài 40 tuổi, cái tuổi nhiều người đã nhàn hạ và có thể nghỉ ngơi, còn tôi thì vẫn bộn bề, lo toan mọi thứ. Tất cả bởi vì chồng tôi, anh không phải một người đàn ông tài giỏi, có thể lo lắng, gánh vác kinh tế gia đình.

Met moi vi chong khong ganh vac kinh te
Ảnh minh họa

Tôi cưới anh khi mình tròn 25 tuổi, thời điểm đó tôi làm việc cho một cơ quan nhà nước, còn anh là lao động tự do. Anh cũng tốt nghiệp đại học, nhưng lại không xin được việc làm, không có một công việc ổn định, nên thu nhập cũng bấp bênh, tháng có tháng không.

Tôi cứ hy vọng, cưới nhau xong anh sẽ thay đổi. Sau đám cưới, hai vợ chồng nhờ người thân của anh xin việc cho anh, người ta cũng đồng ý nhận anh vào làm, với mức thu nhập khởi điểm hơn 5 triệu đồng. Thời ấy cũng là khá so với mặt bằng chung, nhưng làm một thời gian anh lại nghỉ, vì cho rằng công việc không phù hợp. Hay bị sếp soi mói, áp đặt.

Anh lại xin sang một công ty khác, và làm ở đó từ đó đến tận bây giờ. Công việc hoàn toàn trái với chuyên ngành anh học, và thu nhập cũng không cao. Bây giờ, mỗi tháng chồng chỉ thu nhập được 8 triệu đồng, anh đóng giúp tôi khoản tiền điện và tiền phí dịch vụ chung cư, tổng chắc khoảng hơn 2 triệu đồng, còn lại để chi tiêu cá nhân như ăn sáng, uống cà phê và quan hệ bạn bè.

Bao nhiêu năm qua vẫn như vậy, anh không biết nhà có bao nhiêu tiền, cưới nhau xong đi ở trọ 10 năm chồng cũng không cảm thấy cần phải thay đổi. Các con lớn mà không có phòng riêng để ngủ, để học, chồng cũng chẳng thấy bận tâm.

Tôi quyết định mua căn chung cư trả góp, chồng cũng chỉ ậm ừ rồi cùng tôi đi ký tên vào hợp đồng mua-bán, chứ hoàn toàn không biết căn nhà bao nhiêu tiền, bao nhiêu m2 và tôi phải vay nợ bao nhiêu, vay trong bao nhiêu năm, sẽ trả bằng cách nào.

Tiền học của con hàng tháng, anh cũng chẳng biết chúng nó phải đóng như thế nào, thu nhập của tôi thiếu hay đủ anh cũng chẳng quan tâm làm gì. Chỉ có tôi là cứ suốt ngày lo lắng, vo véo mọi thứ để cho vừa vặn, để các con tôi đỡ khổ. Để ốm còn có tiền mà chữa bệnh.

Người ngoài nhìn vào, vẫn nói tôi hạnh phúc vì có người chồng ngoan, không rượu chè, trai gái, cờ bạc, hết giờ làm là về với vợ con... có trách nhiệm với gia đình, con cái. Nhưng hạnh phúc đâu chỉ có như vậy, tôi cần ở một người chồng nhiều hơn thế, tôi muốn anh gánh vác, chia sẻ kinh tế với tôi. 

Hạnh

Thứ Tư, 27/05/2020 07:13

Sự Kiện