Những Anh hùng người Ucraine trong Chiến tranh Vệ quốc

(Hồ sơ) - Xin giới thiệu bài viết với tiêu đề trên của chuyên gia quân sự Nga Ilia Polonski về những Người anh hùng người Ucraine trong Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại.

Dù Zinchenko sinh tại vùng Tomsk (Nga), nhưng anh là một người dân tộc Ucraine chính hiệu. Fedor Matveyevich gia nhập Hồng quân năm 1924, năm 1930, tốt nghiệp trường bộ binh Vladivostok, trong suốt một thời gian dài chỉ được giữ các chức vụ rất khiêm tốn.

Năm 1938, Zinchenko khi đó đã 36 tuổi mới được bổ nhiệm làm chính ủy (chính trị viên) tiểu đoàn học viên Trường cao đẳng thông tin Leningrad.

Chỉ sau khi tốt nghiệp khóa đào tạo sỹ quan chỉ huy năm 1944, Zinchenko khi đó đã 42 tuổi mới được bổ nhiệm làm chỉ huy trung đoàn. Chính những lính do Zinchenko chỉ huy đã tấn công Tòa nhà Quốc hội Đức và cắm lá cờ Liên Xô trên nóc tòa nhà này. Ngày 31/ 5/1945, Đại tá Zinchenko được phong tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô, ông xuất ngũ năm 1950.

Trong số năm anh em trai ruột gia đình Zinchenko ra mặt trận, Fedor Matveyevich là người duy nhất sống sót trở về. Những người con của dân tộc Ucraine đã chiến đấu như vậy đấy.

Một người con dân tộc Ucraine khác nữa là Aleksey Berest- quê ở làng Goryaistovka, huyện Akhtyrsky tỉnh Sumy. Phải nói ông là người tương đối may mắn vì vào năm 2005, Viktor Yushchenko (Tổng thống Ucraine lúc đó-ND) đã trao tặng danh hiệu Anh hùng Ucraine cho Alexei Berest.

Vào thời điểm đó, Chinh quyền Ucraine vẫn còn thể hiện sự tôn kính đối với các anh hùng Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, nhưng giờ đây tình hình đã thay đổi hoàn toàn. Đến cả dải băng Thánh George cũng còn bị cấm ở Ucraine, nói gì đến về việc tôn vinh những người đã mang lại Chiến thắng vĩ đại bằng chính máu của họ.

Những người dân tộc Ucraine cũng đã có những đóng góp rất to lớn cho phong trào du kích. Ở Donbas, ở Crimea, ở Zakarpattia – chỗ nào cũng có các đơn vị du kích, các tổ chức bí mật đã dũng cảm chiến đấu chống quân Phát xít và các đồng minh của chúng, chống lại các băng nhóm của những người theo chủ nghĩa dân tộc Ucraine cực đoan và bọn tay sai Phát xít trong những hoàn cảnh cực kỳ khó khăn.

Có lẽ người chiến sỹ du kích Ucraine lừng danh nhất là Sidor Artemyevich Kovpak. Khi Chiến tranh Vệ quốc bắt đầu, ông đã 54 tuổi. Người chiến sỹ du kích gốc làng Kotelva, tỉnh Poltava Sidor Kovpak này đã từng chiến đấu trong Chiến tranh Thế giới thứ nhất và trong Nội chiến.

Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, Sidor đã tham gia vào chiến dịch đột phá Brusilov, được Sa Hoàng Nhicolas Đệ nhị đích thân gắn các Huân chương Thánh George hạng III và hạng IV lên ngực áo.

Trong những năm nội chiến, Kovpak đã chỉ huy một đội du kích chiến đấu chống lại lực lượng chiếm đóng của Đức ở Ucraine, sau đó chỉ huy một đơn vị của Sư đoàn Chapayev nổi tiếng, chiến đấu chống quân Denikin và Wrangel ở Mặt trận phía Nam. Từ nửa cuối những1920, Sidor Kovpak giữ chức chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp, sau là chủ tịch ủy ban hành chính thành phố Putyvl tinh Sumi Ucraine.

Khi Chiến tranh Vệ quốc bùng nổ, ông đã chỉ huy đội quân du kích Putyvl, và sau đó điều phối hoạt động của phong trào du kích tại Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết (CHXHCNXV) Ucraine.

Những chiến công của đội quân du kích Kovpak – đó là các chiến dịch đột kích vào hậu phương địch trên lãnh thổ vùng Sumy của Ucraine, Bryansk, Oryol và Kursk của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết Liên bang (CHXHCNXV LB)Nga, chiến dịch đột kích từ các khu rừng Bryansk sang các vùng Gomel, Pinsk, Volyn, Rivne, Zhytomy và tỉnh Kiev, chiến dịch Carpat nổi tiếng năm 1943.

Vào tháng 1/1944, đơn vị du kích Sumy do Kovpak xây dựng được đổi tên thành Sư đoàn du kích Ucraine số 1 mang tên S. A. Kovpak. Chỉ huy sư đoàn này là một du kích nổi tiếng khác nữa của Ucraine,- Petr Petrovich Vershigora. Có lẽ, đây là một con người đáng ngạc nhiên nhất trong phong trào du kích và cuộc đời ông có thể viết thành cả một cuốn tiểu thuyết đầy đặn riêng..

Xuất thân từ làng Severinovka, Huyện Olgopolsky, tỉnh Podolsk (nay là Pridnhestrovie), Petr Vershigora là một nhạc sĩ chuyên nghiệp và đạo diễn (tốt nghiệp Học viện âm nhạc mang tên Beethoven ở Odessa), sau đó gia nhập một đơn vị phòng không tại Kiev, tiếp theo nữa lần lượt là trợ lý Cục tình báo Phương diện quân Bryansk, trợ lý trung đội trưởng, trung đội trưởng, đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng trong Sư đoàn bộ binh số 264.

Và chỉ cần đọc xong danh sách các chức vụ chỉ huy đã có thể thấy những phẩm chất cá nhân xuất sắc và khả năng chỉ huy của Vershigora.

Sau khi bị thương trong một trận chiến đấu, anh được điều về đại đội dự bị ở Lubny, bị quân Đức bao vây, nhưng đã cướp một chiếc xe của quân Đức và lái xe vượt hơn 100 km trên khu vực quân Đức chiếm đóng về với quân du kích.

Tháng 9/1941 - tháng 4/1942. Vershigora là phóng viên chiến trường của Phòng chính trị Quân đoàn 40, từ tháng 5 đến tháng 6/1942 - tổ trưởng tổ điệp báo Cục tình báo Phương diện quân Bryansk, sau đó được tung vào khu rừng Bryansk.

Vershigora từng là phó chỉ huy phụ trách công tác trinh sát- tình báo của Kovpak, và vào tháng 12/1943, được bổ nhiệm làm Sư đoàn trưởng Sư đoàn du kích Ucraine số 1 mang tên Sidor Kovpak như đã nói ở trên.

Vershigora đã chỉ huy Sư đoàn chiến đấu trên lãnh thổ Ba Lan cho đến khi giải thể vào tháng 7/1944. Bản thân Vershigora được phong quân hàm thiếu tướng, trở thành Anh hùng Liên Xô, và làm giảng viên Học viện Bộ Tổng tham mưu Các lực lượng vũ trang Liên Xô đến năm 1954.

Như vậy, như chúng ta đã thấy, đất nước Ucraine đã sinh ra rất nhiều anh hùng chân chính và những con người yêu nước của không chỉ riêng Ucraine, mà cả của nước Nga và Liên bang Xô Viết. Không thể vì chủ nghĩa bài Nga mà xóa tên tuổi vinh quanh của họ trong ký ức của nhân dân Ucraine.

  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (lược dịch)

Thứ Ba, 07/05/2019 07:18

Van Kien Dai Hoi
Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện