Thảm sát quanh chiến hạm chở bom nguyên tử Mỹ

(Hồ sơ) - Trong số thủy thủ đoàn 1.196 người của tàu USS Indianapolis, chỉ còn lại 317 người sống sót khỏi những con cá mập vi trắng sau khi tàu chìm.

Trong khi đó, các thủy thủ sống sót của Indianapolis đã học được rằng, họ tốt nhất nên tập hợp thành một nhóm, và lý tưởng nhất là ở trung tâm của nhóm. Những người ở rìa ngoài và những người đơn độc là miếng mồi dễ dàng nhất với lũ cá khát máu.

Vài ngày trôi qua, nhiều người sống sót đã chết vì nắng nóng và khát, hoặc bị ảo giác khiến họ uống nước biển và chết vì ngộ độc muối.

 
Thủy thủ sống sót được đi cứu chữa trên đảo Guam.

Khoảng 11h00 sáng ngày thứ tư kể từ khi tàu đắm, một chiếc máy bay của Hải quân Mỹ bay trên không đã phát hiện những người sống sót từ tàu Indianapolis và gọi về yêu cầu giúp đỡ.

Trong vòng vài giờ, một thủy phi cơ, do trung úy Adrian Marks điều khiển, đã tới hiện trường để thả bè và những vật dụng cứu sinh.

Khi thấy những người đàn ông bị tấn công bởi cá mập, Marks đã đáp xuống vùng nước nguy hiểm, và bắt đầu giúp cứu những người bị thương và những người đang "lạc đàn" có nguy cơ lớn nhất bị cá mập ăn thịt.

Không lâu sau nửa đêm, tàu USS Doyle đến hiện trường và giúp kéo những người sống sót cuối cùng ra khỏi mặt biển. Trong số thủy thủ đoàn 1.196 người của tàu USS Indianapolis, giờ chỉ còn lại 317 người.

Harrell, người sắp bước sang tuổi 94, là một trong số ít người sống đủ lâu để biết rằng một nhóm các nhà nghiên cứu dẫn đầu bởi nhà đồng sáng lập Microsoft Paul G. Allen đã tìm thấy các mảnh vỡ của Indianapolis, nằm sâu hơn 3 dặm bên dưới mặt biển Philippines. Phát hiện này đã được công bố vào tháng 8/2017, 72 năm sau thảm kịch.

"Nó mang lại cái kết cho câu chuyện," Harrell nói. "Nhưng trải nghiệm mà ở đó chúng tôi đã sống sót, chấn thương mà chúng tôi cảm thấy, thì vẫn còn tồn tại"

Harrell được đưa tới bệnh viện trên đảo Guam và ở lại đó tới khi quả bom "Cậu bé" đươc thả xuống Hiroshima vào ngày 6/8/1945. Ông trở lại Mỹ vào tháng 10 năm đó.

 
Xác tàu USS Indianapolis được tìm thấy dưới đáy biển Philippines.

Trong nhiều năm, thủy thủ sống sót của tàu USS Indianapolis không biết ai phải chịu trách nhiệm về vụ đắm tàu cũng như sinh mạng của hàng trăm người. Trách nhiệm bị đổ lên đầu vị thuyền trưởng đáng kính của tàu, ông Charles Butler McVay III, người đã sống sót.

McVay ra tòa án binh sau khi Thế chiến II kết thúc và bị kết tội không bẻ lái con tàu để tránh ngư lôi.

Sau đó Bộ trưởng Hải quân Mỹ James Forrestal đã dỡ bỏ án cho ông McVay vào năm 1946, và ca ngợi lòng dũng cảm của ông. Ba năm sau thuyền trưởng McVay nghỉ hưu.

Mãi tới năm 1960, Harrell mới lần đầu tái ngộ những thủy thủ sống sót tại Indianapolis, thành phố được đặt theo tên con tàu. Ông đã viết thư cho thuyền trưởng và mời ông tham dự sự kiện.

Nhưng 8 năm sau, vào năm 1968, McVay tự tử bằng một khẩu súng của quân đội, tự kết thúc cuộc sống trước khi kịp chứng kiến những bằng chứng chứng minh ông vô tội được công bố.

Tới đầu những năm 1990, những thông tin giải mật tiết lộ rằng, tình báo Mỹ đã biết về hoạt động của hai tàu ngầm Nhật Bản trên hải trình của chiến hạm Mỹ, trong đó có một chiếc đã bắn hạ tàu Indianapolis.

Ông McVay và thủy thủ đoàn đã được cử lên đường tới khu vực này mà không nhận được bất cứ cảnh báo nào về mối nguy hiểm phía trước.

Theo TTX

Chủ Nhật, 12/08/2018 09:57

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện