Trứng Roosevelt và thịt hộp, Liên Xô nhận sản phẩm Lend-Lease nào?

(Hồ sơ) - Nhân ngày Chiến thắng của Nhân dân Liên Xô trong cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, xin giới thiệu bài viết của chuyên gia Nga Maria Tikhmenheva với tiêu đề trên.

Bài đăng trên “Luận chứng và sự kiện” Nga ngày 9/5/2020:

Trung Roosevelt va thit hop, Lien Xo nhan san pham Lend-Lease nao?
Phân phối các gói thực phẩm cho Lend-Lease tại Matxcova / Ảnh: Anatoly Garanin / RIA Novosti

Ngày 22 tháng 6 năm 1941, bắt đầu cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại. Và gần như ngay lập tức, Liên Xô bắt đầu tiếp nhận nguyên liệu, vũ khí và thực phẩm từ Hoa Kỳ theo chương trình Lend-Lease.

Sẽ không có gì là quá đáng nếu nói rằng nếu không có chúng, Quân đội Xô Viết và Nhân dân Liên Xô ở hậu phương sẽ gặp khó khăn hơn nhiều và sẽ đói hơn nhiều.

 Theo chương trình Lend- Lease, Liên Xô được cung cấp ô tô, xe tăng, các phương tiện kỹ thuật quân sự, thuốc men và trang thiết bị y tế, nhiên liệu, ví dụ như các sản phẩm dầu mỏ và, tất nhiên, là cả thực phẩm.

Xin nói rõ là chương trình Lend- Lease của Mỹ không chỉ dành riêng cho Liên Xô, mà còn cho cả Anh (không chỉ Quần đảo Anh, mà cả các thuộc địa của Anh), cũng như cho một số quốc gia khác, ví dụ như Pháp và Trung Quốc. Tuy vậy, phần lớn nhất trong chương trình được cung cấp cho Liên Xô.

Một nước khác cũng có chương trình cung cấp cho các đồng minh – đó là Canada, bên nhận cũng chủ yếu là Anh và Liên Xô.

Các cuộc tranh luận (và tranh cãi) về tầm quan trọng của Lend- Lease vẫn chưa lắng xuống cho đến ngày hôm nay.

Một số chuyên gia thì cho rằng nếu không có chương trình này, Liên Xô đã thua trong cuộc chiến tranh, còn những người khác, thì ngược lại, lại hạ thấp tầm quan trọng của sự hỗ trợ từ các đồng minh.

Về phần mình, chúng tôi (tác giả) sẽ chi cung cấp thông tìn về những loại thực phẩm nào đã đến được Liên Xô theo chương trình Lend-Lease.

Cần phải nói rằng, hiện tại vẫn có nhiều số liệu rất khác nhau về số lượng lương thực- thực phẩm đã được cung cấp.

Các con số dao động trong khoảng từ 4 triệu đến 5 triệu tấn các sản phẩm lương thực- thực phẩm, kể cả thức ăn cho ngựa và dầu thực vật dùng cho các mục đích kỹ thuật.

Thịt lợn hầm. Có lẽ, sản phẩm Lend- Lease nổi tiếng nhất của Mỹ tại Liên Xô: thịt lợn hộp. Bộ đội Nga đặt tên cho nó là "Mặt trận thứ hai".

Điều thú vị là, trước khi giao hàng Lend-Lease cho Liên Xô, các nhà máy ở Mỹ đã không sản xuất các món thịt hầm đựng trong các lon thiếc, họ học được cách làm món thịt hộp này khi thực hiện chương trình Lend- Lease dành riêng cho Liên Xô. Ở Mỹ, cùng thời gian đó, cũng sản xuất thêm nhiều loại thực phẩm đóng hộp khác.

Trung Roosevelt va thit hop, Lien Xo nhan san pham Lend-Lease nao?

Ngoài món thịt hộp, người Mỹ cũng cung cấp một số loại thịt khác: thịt hun khói, thịt muối, thịt sấy khô và thịt mỡ muối (salo- tiếng Nga).

Bột trứng. Trứng Roosevelt – đấy là tên mà bộ đội Liên Xô và nhân dân ở hậu phương đặt cho sản phẩm này.

Công nghệ sản xuất bột trứng cũng chỉ bắt đầu được triển khai trong Chiến tranh Thế giới Thứ hai. Bột trứng Mỹ được cung cấp cho bộ đội trên chiến trường và cho cả dân thường theo tem phiếu.

Mỡ động vật. Đó là mỡ lợn. Nó cũng được phân phối theo tem phiếu, ngay cả tại thành phó Leningrad bị phong tỏa.

Hạt ngũ cốc. Hạt lúa mì chủ yếu để làm giống, rất nhiều yến mạch và lúa mạch được cung cấp để làm thức ăn chăn nuôi. Đối với các khẩu phần thức ăn cho người, ngũ cốc được cung cấp chủ yếu là gạo.

Với một số lượng ít hơn- đó là hạt tấm. Phải nói rằng việc cung cấp ngũ cốc và bột mì là vô cùng quan trọng đối với Liên Xô, bởi vì sản lượng lương thực của Liên Xô bị sụt giảm rất nghiêm trọng do các khu vực phía Tây của đất nước bị Quân Đức chiếm đóngg.

Lấy ví dụ cụ thể, sản lượng sản xuất bột mì giảm xuống 50% và ngũ cốc- giảm tới 40%.

Dầu thực vật. Người Mỹ mang đến cho chúng ta dầu hạt lanh, dầu hạt bông, dầu ngô, dầu ô liu, dầu đậu nành, thậm chí cả dầu hướng dương.

Vấn đề là ở chỗ các khu vực sản xuất dầu thực vật chủ yếu của Liên Xô đều ở Ucraine và các khu vực phía tây nam của đất nước, - những khu vực này hoặc đã bị tàn phá, hoặc đã rơi vào tay Quân Đức ngay trong những tháng đầu tiên của cuộc chiến tranh.

Một lượng lớn dầu Mỹ cung cấp đã được sử dụng cho các nhu cầu kỹ thuật. Nhưng dầu kỹ thuật lại cũng thường xuyên xuất hiện trên bàn ăn cho những người ở hậu phương, ví dụ, nhiều người vẫn còn nhớ “hương vị” khủng khiếp của món dầu hạt cải.

Ngoài các loại dầu, Mỹ còn cung cấp cho Liên Xô bơ thực vật.

Sữa bột và bơ. Sữa bột và bơ chủ yếu được cung cấp cho các đơn vị bay (phi công), các đơn vị trinh sát và cho các bệnh viện để dùng cho thương binh. Thêm nữa, bơ Mỹ chỉ cung cấp cho riêng Liên Xô, chứ không cho bất kỳ một quốc gia nào khác.

Đường. Cũng như với dầu thực vật, công nghiệp sản xuất đường tại Liên Xô cũng bị tổn thất nặng nề. Do đó, đường và chất ngọt thay đường là một trong những mặt hàng rất được chú ý khi lập danh mục các sản phẩm cung cấp từ Mỹ.

Thực phẩm cô đặc. Mỹ cung cấp cho Liên Xô các viên súp khô được đựng trong các gói vuông. Người Mỹ còn học được cách sản xuất thậm chí cả súp bắp cải khô và borsch (món súp củ cải đỏ nổi tiếng) khô, dành riêng cho người Nga. Mỹ cũng sản xuất cả các món ăn chính (nguyên văn– món thứ hai) cô đặc.

Dĩ nhiên, không phải tất cả các chất cô đặc đều do người Mỹ sản xuất. Trước cuộc chiến tranh với Phần Lan, Liên Xô cũng đã triển khai sản xuất hỗn hợp khô cho Quân đội. Chính Stalin đã ra lệnh phải tập cho bộ đội làm quen dần với loại món ăn này.

Thực phẩm cô đặc của Mỹ không chỉ cung cấp riêng cho bộ đội, đôi khi có thể nhìn thấy chúng ở hậu phương, tại các chợ.

Sô cô la. Sô cô la, cũng như bột ca cao đã không còn được sản xuất tại Liên Xô trong những năm chiến tranh. Đã từng có loại khẩu phần ăn D rất nổi tiếng với thanh sô cô la, bột yến mạch và các chất khác có lượng calo là 600 Kcal.

Cá và các sản phẩm từ . Thậm chí có cả các lô sản phẩm cá từ quân Đồng minh, nhưng số lượng không đáng kể. Ngành đánh bắt cá Liên Xô bị thiệt hại ở mức độ thấp hơn nhiều so với các ngành sản xuất các sản phẩm thịt, ngũ cốc, đường.

Đồ uống có cồn. Món khẩu phần 100 gram nổi tiếng cũng được đảm bảo một phần bằng rượu Mỹ. Nó đã được cung cấp với nồng độ cồn lên tới 99%, nhưng tất nhiên, trước khi đưa đến tay“người tiêu dùng”, “rượu Mỹ” đã được “hạ độ cay: xuống cofn bằng nồng độ cồn của vodka.

  • Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

Chủ Nhật, 10/05/2020 07:38

Báo Đất Việt trên Facebook
.
Sự Kiện