Leviathan: Cơn bão suy đồi đang tràn tới...

(Phim) - Nó là cơn bão suy đồi tràn qua cuốn phăng tất cả những giá trị đạo đức khi mà niềm tin đổ vỡ

a

Đạo diễn người Nga Andrey Zvyagintsev, người đã luôn thể hiện thành công hình ảnh con người bị mắc kẹt trong cuộc sống và trong chính tâm hồn mình. Từ hai cậu bé luôn tìm tình yêu nơi người cha trong “The Return”, hay những tội ác của Elena trong việc chiếm đoạt tài sản từ người chồng giàu có nhưng đã già nua. 

Ông có biệt tài đưa ra ánh sáng ban ngày cái thế mắc kẹt đáng thương xót hơn là đáng giận của con người giữa cơn bão biến động của cuộc sống đương đại. Nơi ấy, chút thiên lương yếu ớt đang cố thủ trong xó tối và nó không còn sức tự vệ trước đòn đánh cuối cùng của cái mà chúng ta quen gọi là khả năng sinh tồn để biện minh. Nó không còn đất để sống, không còn không khí để thở nữa.

Nhưng chưa phim nào của ông đạt đến sự bi thảm tàn khốc mang dấu hiệu bi kịch thực thụ như phim “Leviathan”. Những thước phim đóng khung bất động, màu sắc ảm đạm, sự tĩnh lặng chứa đựng trong nó cơn bão giận dữ sục sôi và chính đáng... qua suốt hành trình sống của Kolya. Khán giả thấy mình đang đi đến hồi kết của vở bi kịch đương đại.

Xa xa, đông bắc Nga, một thành phố ven biển Barent hoang vắng nơi Kolya (Aleksei Serebryakov),một người thợ cơ khí đang sống cùng người vợ trẻ Lilya (Elena Lyadova) và cậu con trai riêng tên là Roma (Sergey Pokhodaev); họ đang phải đối đầu với kế hoạch cướp đất của tay thị trưởng thành phố Vadim (Roman Madyanov) để giữ lại ngôi nhà và mảnh đất do chính Kolya khai phá và tạo dựng cơ ngiệp.

Trong những nỗ nực cuối cùng anh kêu gọi Dmitri (Vladimir Vdovitchenkov) người em từ thời trong quân đội hiện đang là một luật sư có tiếng từ Moscow về giúp mình. Cuộc đấu tranh dường như không cân sức khi Vadim là thị trưởng thành phố, nắm trong tay công an, tòa án, viện kiểm sát khi mà các kết luận vụ án chỉ là những thủ tục tuyên đọc vô hồn với kết quả định sẵn.

Thủ đoạn cướp đất trắng trợn, tàn nhẫn như xã hội đen được khoác cho cái áo choàng quyến rũ của tiến bộ, văn minh và lợi ích xã hội chung, đã nói rõ: Nơi đây, lứa tư bản đầu tiên đã xuất hiện và đang hành động dứt khoát. Điều này đồng nghĩa với việc, để sinh tồn, không có cách nào khác là thay vì tin vào thượng đế, con người phải tin và chỉ phục vụ chúa quỷ là đồng tiền. Đó cũng chính là ý nghĩa thực của tên bộ phim này: Leviathan

a

Kolya và Lilya

Luật sư Dmitri vẽ lên một kế hoạch tống tiền Vadim bỏ lại Kolya một mình. Ngay khi căng thẳng trở lên ngột ngạt,câu chuyện đột ngột đổi hướng theo một hướng dễ chịu hơn. Các nhân vật chính của chúng ta tổ chức một buổi dã ngoại nơi họ giải tỏa,quên đi thực tại trong phút giây bằng vodka và những loạt súng trường nã vào những di ảnh nhà lãnh đạo Soviet trước. Nhưng tại đây con quỷ Leviathan mới thực sự xuất hiện với đầy đủ nanh vuốt. Kolya phát hiện Lilya phản bội mình với chính luật sư Dimitri, người anh em và là hy vọng cuối cùng của Kolya.   

Nó là cơn bão suy đồi tràn qua cuốn phăng tất cả những giá trị đạo đức khi mà niềm tin vào thiên chúa cũng chẳng thể cứu vớt nổi.Thế giới đang thay đổi liên tục qua các tham chiếu của nó.”Sao mọi người cứ hỏi tôi về chúa. Tôi là luật sư.Tôi chỉ tin vào phát luật” tuyên xưng cuối cùng của Dmitri cho một bản cáo trạng cũng là một bài điếu văn mang tên Levithan giữa những tàn tích của một thế giới đã mất với những khung thuyền đổ nát,một bộ xương cá voi trắng hay nhà thờ đổ vỡ.  

Trong thế gới của Andrey Zvyagintsev không có chỗ cho những câu chuyện cổ tích kết thúc có hậu thay vào đó là sự bế tắc không lối thoát của vô đạo đức và tuyệt vọng. Đây là sở trường của ông song nó cũng khiến cho người xem cảm thấy mệt mỏi.

Trong Levithan ta không nhìn thấy một chút le lói của hy vọng nào. Kolya con người tốt hiếm hoi trong phim. Anh lao động chăm chỉ bằng chính đôi tay mình và đặt niềm tin vào con người từ chính trái tim mình.

Trong một nỗ lực so sánh với Job. “Tại sao,sao lại là con?”. Kolya không có câu trả lời, vị linh mục tinh thần cũng không có câu trả lời. Chúng ta cũng không có câu trả lời.

“Con có thể dùng lưỡi câu mà câu Leviathan, hay dùng dây mà buộc hàm nó lại không? Liệu nó có tha mạng khi con cầu xin những lời ngọt ngào không?” Nêu rõ câu hỏi trong thánh kinh, Andrey Zvyagintsev càng muốn nhấn mạnh cơn bão suy đồi đang tràn tới mà con người không thể tự vệ. Nếu niềm tin vào tôn giáo không giữ nổi đạo đức thì cái gì sẽ tới?. Chúa quỷ Leviathan?

Leviathan không phải là một bộ phim xã hội lên tiếng về nạn tham nhũng hay đả kích đất nước Nga hậu Soviet. Lấy cảm hứng từ một câu chuyện ở Mỹ, Andrey Zvyagintsev đã xây dựng được cho mình câu chuyện phổ quát trên toàn thế giới. Nó xứng đáng nhận được sự ghi nhận của khán giả,trong đó sự đánh giá khách quan là một yếu tố cấu thành quan trọng.

  • Trần Đạo

Thứ Ba, 31/03/2015 23:30

Van Kien Dai Hoi
Sự Kiện